Tưởng tượng đi, một buổi chiều thu tẻo teo trong gian hàng nội thất với mùi gỗ mới thoang thoảng. Bạn đang kiểm tra kho hàng ở tầng hầm nơi cất giữ những món đồ cổ lỗi thời. Giữa đống ghế bành sờn rách, tủ xếp đã phai màu bỗng hiện ra một khối u lạ. Không phải lối dẫn cũ, mà là một cánh cửa cổ kính bất ngờ, như bị thời gian quên lãng. Vật liệu gỗ s DARK, không tăm tối mà chỉ... chìm sâu, phủ đầy bụi mù như một lớp vải liệm. Tay nắm bằng đồng rỉ sét, lạnh lẽo đến rờn người khi chạm vào.
Thế nhưng khi xoay nhẹ cái nắm đó, không tiếng kêu xééch quen thuộc. Là một âm thanh khô khốc, như lớp vỏ cây mục nát bị gãy gập, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của tầng hầm. Cánh cửa mở ra không phải vào một kho bãi khác. Đằng sau là một hành lang chật hẹp, tối om, không khí đẫm mùi ẩm mốc và đất sét hòa quyện với thứ gì đó khó tả – như như như hơi thở của những giếng cổ sâu hun hút, lạnh buốt và ngột ngạt.
Bạn bước vào. Ánh mắt chưa kịp điều chỉnh, nhận ra không gian này... không có điểm kết thúc. Hành lang co duỗi ra phía trước như một đường hầm vô tận, những bức tường ẩm loang loáng nhấp nhô như da trăn mềm, nhưng không có nguồn sáng nào ngoài bóng đen đặc quánh. Mỗi bước đi vang lên tiếng thình thịch đều đặn lạ thường, như thể đang đạp trên xương súc vật hóa đá. Mùi đặc quánh ấy càng lúc càng nồng, ngậm lấy như thể chính lồng ngực bạn cũng là một buồng khí kín chết. Sợ hãi không phải từ thứ gì hiện hình, mà từ sự thôi thúc tột cùng như có bàn tay vô hình kéo chân bạn đi sâu vào màn đêm Hậu Phòng Vô Tận đó – một khoảng trống không tưởng mà đi mãi chẳng thấy lối ra, như thể chính bạn đang bước vào con đường dẫn về phía sau thế giới của thế giới.







