Hãy nói dối tôi sự thật
Giữa cánh đồng lúa chín vàng óng ánh dưới nắng chiều, Hà và Minh tìm thấy thiên đường nhỏ của riêng mình. Hai người chọn rời xa thành phố ồn ã, đổi lấy những buổi sáng ngủ quên trong căn nhà gỗ nhỏ, tiếng chim hót thay chuông báo thức, bữa tối tự tay nướng cá bên bờ suối. Họ gọi nơi này là “vùng đất không có ngày mai”—nơi những lời hứa hẹn công việy, họp hành hay những cuộc điện thoại vô thưởng vô phạt đều bị khóa chặt ngoài cánh cổng tre.
Rồi một chiều mưa rào ào ạt trút xuống, tiếng động cơ xe máy rú ga xé toang màn yên tĩnh. Linh—cô em gái Hà từng được cả làng gọi là “cơn lốc đỏ”—xuất hiện với chiếc váy ngắn cũn cỡn dính đầy bùn đất, tay xách vali nứt gãy. “Chị phải cứu em!”—câu nói mở màn đi kèm nụ cười khẩy khi cô nhìn thấy bình trà hoa cúc đang bốc khói trên bàn gỗ. Chưa kịp hỏi “cứu khỏi cái gì”, Hà đã thấy tim mình đóng băng: Duy, người đàn ông từng khiến cô mất ba năm để chữa lành vết thương, đứng lầm lì sau cánh cổng, mắt đổ máu sâu hoắm như kẻ vừa thoát khỏi cơn say.
Linh thì thào vào tai chị gái: “Anh ta bám đuôi em từ Sài Gòn ra tận đây. Hãy nói dối tôi sự thật đi—chị giả vờ làm người yêu anh ta giùm em một bữa được không?”. Trong khi Hà nuốt nghẹn cổ họng, Duy đã bước thẳng vào nhà, mùi rượu nồng nặc hòa với mưa ẩm mốc. Anh ta nhìn chằm chằm vào Minh—người tình mới của Hà—rồi bật cười khàn khàn: “Ông bạn trông quen lắm. Hình như ta từng gặp ở… bệnh viện tâm thần?”.
Mảnh vỡ của quá khứ lao vào hiện tại như một trận cuồng phong. Tiếng cãi vã, tiếng chén đĩa vỡ tan, tiếng Linh hét vào điện thoại gọi bạn bè ứng cứu—tất cả biến căn nhà gỗ thành chiến trường. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, những bông lúa vàng rũ xuống như muốn bịt tai. Minh nắm chặt tay Hà, giọng trầm đặc: “Em đã lường trước điều này chưa? Rằng sẽ có ngày sự thật mình chạy trốn quay về… trong hình dạng một lời dối trá?”.
Gió đồng bỗng thổi mạnh, cuốn bay chiếc vali nứt mở của Linh—trong đó chỉ có vài bộ quần áo và một xấp vé số cũ nhàu nát. Có lẽ từ đầu, sự “tháo chạy” của cô em gái chỉ là canh bạc lớn nhất. Và Duy—kẻ say rượu kia—sau cùng lại là người duy nhất nhìn thấu câu đố: “Hai người tưởng mình đang yên bình ư? Hãy nói dối tôi sự thật đi—trốn ở đây, hay trốn chính mình?”.







