Trái tim từng một lần vỡ vụn đã dạy Mei Tachibana một điều tưởng như không thể quên: Tin tưởng chính là tự đẩy mình vào thất bại. Mọi thứ bắt đầu từ những lời thề độc ngọt ngào năm cấp ba, từ bàn tay người bạn thân níu chặt rồi buông ra đột ngột, để cô ngã giữa bàn dân thiên hạ. Đau đớn? Chưa đủ. Nó khiến Mei nhận ra rằng con người giống như những chiếc gương — càng sáng bóng bao nhiêu, càng dễ vỡ vụn bấy nhiêu. Và cô, tự hứa với lòng mình: Sẽ không bao giờ mở cửa trái tim nữa. Thế giới này nguy hiểm lắm, chỉ cần một khoảnh khắc mềm lòng thôi, máu lại chảy.
Nói thì dễ hơn làm ư? Với Mei, điều đó thực sự hiệu quả. Cô trở thành bóng ma lạnh lùng giữa sân trường đại học, từ chối mọi ánh mắt tò mò, mọi nụ cười thân thiện. Những chiếc tai nghe chìm đắm trong tiếng nhạc indie buồn, cặp kính gọng đen che đi đôi mắt từng một thời ươn ướt. Đến cả những lời thì thầm sau lưng cô cũng không đủ sức chạm vào bức tường bê tông cô đã xây quanh mình. Lạnh lùng, kiêu kỳ, điên rồ — Mei không quan tâm họ gọi cô là gì. Miễn là trái tim còn nguyên vẹn.
Ít nhất là cho đến khi Yamato Kurosawa xuất hiện.
Chàng trai ấy bước vào cuộc đời Mei như cơn lốc mùa hạ — điển trai đến mức khiến hàng ghế giảng đường xôn xao, quyến rũ theo cách nguy hiểm khó lý giải. Mái tóc nâu ánh đồng vờn trong nắng, nụ cười tươi như chưa từng nếm trải mùi đắng của cuộc đời. Thế nhưng, đôi mắt anh lại ẩn chứa thứ gì đó sâu thẳm… Một vết nứt? Một nỗi đau song hành? Mei cố lờ đi cái rùng mình thoáng qua khi ánh mắt anh chạm vào cô lần đầu — như dao sắc cứa vào lớp băng giá.
Lại là một kẻ thích phá vỡ luật chơi, Mei nghĩ. Yamato không giống những chàng trai khác — anh không ngại vượt qua ranh giới cô vạch sẵn. Từ cái cách anh chặn cô lại giữa cầu thang, hơi thở ấm áp phả vào gáy: Cậu sợ tôi đến thế sao? Đến cái lần anh nhấc bổng cô khỏi vũng nước mà không cần xin phép, tay nắm cổ tay Mei chặt đến mức đau. Cô ghét sự ngang tàng ấy. Ghét cả việc tim mình đập loạn nhịp khi ngửi thấy mùi xà phòng phảng phất trên áo anh.
Mei không hề tìm kiếm một 'bạch mã hoàng tử'. Đời cô đâu cần cứu rỗi? Vậy mà tại sao, giữa một chiều mưa tầm tã, khi hai người trú chân dưới mái hiên quán sách cũ, anh ta lại hôn cô? Không báo trước, không e dè, đôi môi ấm nóng của Yamato ép chặt lấy môi cô — một nụ hôn mang theo vị mặn của nước mắt và sự điên rồ. Mei muốn đẩy anh ra, nhưng tay lại nắm chặt gấu áo khoác anh. Hãy nói em yêu anh — câu thì thầm như lời nguyền vang lên trong đầu cô, nhưng tiếng thực lại là tiếng thở dốc gấp gáp, là tiếng mưa rơi xối xả che lấp tiếng tim đập thình thịch.
Tại sao? Mei hỏi, giọng khàn đặc sau nụ hôn, đôi mắt căm ghét chính sự yếu đuối của mình. Yamato im lặng, tay lau vệt nước mưa trên má cô — một cử chỉ dịu dàng trái ngược hoàn toàn với nụ hôn vừa rồi. Vì tôi mệt mỏi với trò ú tim của cậu, anh nói, nụ cười không còn tươi sáng nữa. Cậu giống tôi quá — đều trốn chạy khỏi điều mình sợ nhất.
Phá hỏng mọi kế hoạch? Không. Nó khiến mọi thứ rối tung hơn. Giờ đây, mỗi lần đối mặt với Yamato là một trận chiến giữa những ký ức cũ — hình ảnh người bạn thù hận từ quá khứ hòa lẫn với ánh mắt chân thành (hay giả dối?) của chàng trai trước mặt. Bóng ma của những phản bội ám ảnh cả hai. Mei vẫn chưa biết về vết sẹo ngang lưng Yamato giấu dưới lớp áo, về những đêm anh thức trắng nhìn trần nhà vì sợ cơn ác mộng tái hiện. Và Yamato cũng chẳng thể ngờ, quá khứ u tối của Mei không chỉ là một lần tổn thương — mà là chuỗi đổ vỡ chồng chất như domino.
Họ hôn nhau lần nữa, lần này là trong căn phòng tối của quán karaoke, tiếng nhạc ầm ĩ át đi tiếng thở dồn dập. Đôi môi run rẩy của Mei vừa là đầu hàng, vừa là thách thức. Nếu anh định phá nát tôi, cô thì thầm vào miệng anh, mùi rượu vodka nồng nặc, thì đừng để tôi còn đủ mảnh vụn để ghép lại. Yamato cười, một nụ cười đau đớn và nguy hiểm: Tôi cũng đang tự hỏi liệu mình có đủ can đảm nhặt những mảnh vỡ ấy không.
Khoảnh khắc ấy, bên ngoài cửa sổ, trời lại đổ mưa. Và nhịp tim thổn thức của họ — hai trái tim chưa bao giờ thực sự học cách yêu — cứ thế đập cùng một nhịp. Chậm rãi. Chênh vênh. Và đầy sợ hãi, như lời hứa hẹn cho một thảm họa tình yêu không thể tránh khỏi.







