Hồi Ức Kẻ Sát Nhân (Phần 1)
New York vào những đêm mưa luôn ẩn chứa mùi máu tanh nồng. Trong một góc khuất của thành phố không ngủ ấy, Angelo Ledda khoác lên mình bộ vest đen bóng loáng, tay cầm khẩu Colt 1911 lạnh ngắt. Gã đàn ông với ánh mắt vô hồn ấy là nỗi khiếp sợ của cả khu phố ngầm, kẻ chuyên nhận dọn dẹp những mối họa bằng cách bóp cò không chớp mắt. Nhưng khi mặt trời lên, chẳng ai ngờ rằng con quỷ đêm ấy lại biến mất không dấu vết, nhường chỗ cho Angelo – gã nhân viên bán máy photocopy của cửa hàng OfficeStar nhỏ bé tại Cooperstown.
Ở thị trấn yên tĩnh này, Angelo chỉ là người chồng chăm chỉ, người cha dịu dàng luôn đón hai đứa con gái nhỏ tan học bằng nụ cười ấm áp. Những lúc rảnh rỗi, gã đóng vai ông bố tuyệt vời – nướng bánh quy hình chú gấu, dắt lũ trẻ câu cá bên hồ Otsego, hay say sưa sửa chiếc xe cũ trong garage. Vợ gã, Maria, vẫn thường tự hào khoe với hàng xóm rằng chồng cô là người đàn ông tử tế nhất quả đất. Cô không hề hay biết, gót giày Angelo giẫm lên vũng máu ở Manhattan chưa kịp khô trước khi anh về nhà lau sạch sẽ bằng nước rửa tay thơm mùi lavender.
Rồi cơn ác mộng mang tên Alzheimer ập đến. Nó gõ cửa bằng một ngày thứ Ba nhạt nhòa, khi Angelo quên mất cách vận hành chiếc máy photocopy mới – thứ anh đã thao tác hàng nghìn lần. Đôi tay run rẩy, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, anh ngồi bệt xuống sàn kho hàng, thở gấp như kẻ chết đuối. Căn bệnh đã nuốt chửng anh trai Carl của anh năm năm trước, giờ đây nó quay lại như lời nguyền di truyền không thể trốn thoát. Những mảnh ký ức về Carl hấp hối – người đàn ông từng dạy Angelo cách lắp ống ngắm súng trường năm 15 tuổi – giờ hiện về từng đợt như dao cứa vào não.
Bóng tối bắt đầu xâm chiếm. Angelo thấy mình lạc lõng giữa hai thế giới: Lúc quên mất tay súng Rico – đồng đội cũ – đang hẹn gặp ở Bronx tối nay; lúc lại nhầm tên cô con gái út giữa bữa cơm chiều. Những vụ làm việc gần đây đầy sai sót nguy hiểm. Máu của mục tiêu văng lên mặt, nhưng anh không hiểu vì sao mình ở đó. Chiếc túi đựng đồ nghề giết người bị anh vứt quên dưới gầm xe – cùng chỗ để hộp cơm trưa Maria chuẩn bị. Đêm qua, anh tỉnh giấc giữa phòng khách, tay siết chặt lưỡi dao găm mà không nhớ mình định chống lại kẻ thù nào, hay chính bóng ma trong đầu mình.
Maria thì thào bên tai anh sáng nay: Em đặt lịch khám lại ở thành phố rồi. Sẽ ổn thôi, Angelo... Nhưng gã biết rõ sự thật – những kẻ từng nằm trong danh sách xử lý của gã đang lần theo vết nứt trong trí nhớ để trả thù. Gã tự hỏi: Liệu mình sẽ chết vì một viên đơn lạc giữa phố đông người, hay bởi chính bàn tay run rẩy khi tay súng già cỗi nhầm vợ con thành kẻ thù?
Căn gác xép nơi Angelo giấu nhật ký đen đặc những cái tên bắt đầu phủ bụi. Trang cuối cùng có nét chữ nguệch ngoạc như lời tự thú: Tôi sợ nhất không phải cái chết, mà là lúc tỉnh dậy và gọi tên những người tôi giết… bằng tên các con mình.
Nhưng chương đen tối nhất của Hồi Ức Kẻ Sát Nhân chỉ mới bắt đầu...







