Họ ghét nhau ngay từ buổi đầu gặp mặt. Cô - một nhà thiết kế tự do phóng khoáng, luôn xem anh như kẻ bảo thủ khó ưa khi hai lần chuyển nhà đều thấy anh mặc sơ mi trắng bỏ túi. Anh - bác sĩ nội trú với lịch trình kín mít, ngỡ cô là mẫu phụ nữ lông bông khi thấy đống ly trà sữa ngổn ngang trong phòng khách.
Cú điện thoại lúc nửa đêm xé toang thế giới riêng họ. Một chiếc xe tải lao vội trên đường ướt nhòe - thứ duy nhất còn nguyên vẹn sau tang thương là đứa bé ba tuổi nắm chặt bức ảnh gia đình. Căn chung cư chật hẹp trở thành nơi trú chân của ba con người xa lạ. Ngày đầu tiên, cô suýt hét lên khi anh cấm bé Linh ăn kem chiều mưa, còn anh tức giận thấy cô cho phép bé xem phim đến khuya.
Những va chạm như dao cứa vào vết thương tinh thần chưa lành. Anh lặng lẽ thu dọn đồ chơi mỗi đêm, giọng lạnh băng: Cô không hiểu gì về trách nhiệm. Cô cắm mặt vào máy tính, tiếng gõ bàn phím ngắt quãng bởi tiếng thở dài: Anh chẳng hiểu gì về tuổi thơ.
Cho đến một đêm mưa bão, bé Linh sốt cao co giật. Anh vội ôm đứa bé lao xuống phố, chân trần chạy dưới màn nước trắng xóa. Cô mếu máo khệnh khạng chạy theo, túi thuốc lỉnh kỉnh trong tay. Bảy ngày viện trí, chiếc ghế sofa nhỏ trở thành giường ngủ cho hai người lớn luân phiên. Lần đầu tiên anh kể về chị gái - người luôn bênh cô mỗi khi gia đình trách móc việc cô bỏ dở đại học. Cô mới biết những đêm anh thức trắng đọc sách y khoa không phải vì tham vọng, mà để trả nợ học bổng cho ba má đã khuất.
Mùa thu năm ấy, cả ba dọn về ngôi nhà nhỏ cuối con hẻm cũ. Anh trồng thêm giàn hoa giấy nơi ban công, cô dán tranh động vật khắp tường phòng bé Linh. Mỗi tối, họ ngồi bên nhau lật từng trang album cũ - chỗ thì thiếu ảnh cưới mẹ Linh, chỗ thì bị đốt góc do lũ trẻ nghịch lửa. Để mình vẽ bổ sung nhé, cô cười toe với vết màu nước lem luốc trên má. Anh gật đầu, bàn tay chai sần vô tình chạm vào ngón tay còn dính mùi turpentine của cô.
Cái đụng chạm vụng về ấy như giọt nước tràn ly. Hai năm rưỡi sống chung, những bất đồng hóa thành chỗ dựa. Anh lo lắng khi thấy cô ăn khuya với mì gói triền miên, lén đặt phần cơm nắm salmon vào tủ lạnh. Cô lặn lội sang quận xa mua tinh dầu hoắc hương khi biết anh mất ngủ vì ca trực dài. Đêm bé Linh nhập viện lần thứ ba, anh đưa cô lên sân thượng: Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.
Trăng non lưỡi liềm treo lơ lửng trên đầu. Anh lúng búng: Mình có quyển sổ tiết kiệm mười năm... - Gửi tiền cho bé à? cô ngắt lời. Không hiểu sao câu trả lời đúng đắn ấy lại khiến tim anh thắt lại. Anh đưa cô xem mảnh giấy nhàu nát ghi cách pha sữa bé Linh năm xưa - giờ đã ngả màu vàng, bên dưới có dòng chữ anh vừa viết thêm: Hứa với em mười năm, tụi mình sẽ cùng đi hết những chặng đường còn lại.
Tiếng bé Linh đòi uống nước vang lên từ phòng ngủ. Cả hai giật mình lao xuống cầu thang, vấp phải nhau ngã dúi dụi. Trận cười giòn tan xua tan không khí ngượng ngùng. Hôm sau, dù chưa ai dám nhắc lại lời hứa ban đêm, anh cẩn thận kê thêm gối trên sofa - chỗ cô hay gục mặt vào lúc đọc truyện cho bé ngủ. Còn cô lén vẽ hình trái tim lên tờ lịch cũ, ngày mà ba năm trước họ cùng đứng trước cửa phòng cấp cứu.







