Những năm ngay sau ngày giải phóng, đất nước còn bao la khói lửa, không chỉ từ chiến tranh mà còn từ những băng nhóm cướp bóc hoành hành, lộng hành như rắn rết trong đêm tối. Chúng lợi dụng sự hỗn loạn, cướp phá của cải, bắt người, khiến dân lành khắp nơi sống trong khiếp sợ. Một trong những ổ cướp khét tiếng, tàn bạo nhất, chính là Thanh Phong Trại, do một kẻ mang biệt danh “Long Mù” cầm đầu, với sự đàn áp và thủ đoạn tàn độc vô cùng.
Trung đội trưởng trinh sát Quân Giải phóng Hướng Dương, một chàng trai trẻ tuổi nhưng đầy bản lĩnh và lòng nhiệt huyết, nhận lệnh từ cấp trên. Nhiệm vụ của anh là thâm nhập vào vùng Tam Loan Lý, nơi Thanh Phong Trại đóng đô, để dò la tình hình, phá vỡ tổ chức và tiêu diệt bọn cướp từ gốc. Đây là một nhiệm vụ mật, nguy hiểm đến từng hơi thở.
Trong một đêm mưa tầm tã, khi Hướng Dương đang lần theo dấu vết, cải trang thành một lái buôn lạc đường, anh bất ngờ gặp lại một bóng hình quen thuộc giữa đám đàn em của trại. Đó chính là anh trai cùng cha khác mẹ, Hướng Thiên – người mà anh đã xa cách từ thuở thiếu thời, khi gia đình chia cắt vì chiến tranh. Giờ đây, Hướng Thiên đã trở thành cậu ba Hướng Thiên của Thanh Phong Trại, một thủ lĩnh đắc lực và được Long Mù tin dùng.
Cái bắt tay, ánh mắt chạm nhau trong bóng tối mưa gió ấy như một lưỡi dao cứa ngang trái tim Hướng Dương. Hai anh em, hai lập trường, hai con đường. Một bên là lý tưởng giải phóng, xây dựng, một bên là chốn sa ngã, bạo lực. Họ nói chuyện, nhưng không phải là những người thân, mà như hai kẻ trên chiến tuyến, mỗi lời đều là thăm dò, là dằn vặt. Hướng Dương cắn răng, chịu đựng nỗi đau đớn khi nhận ra người anh thân thiết ngày nào đã trở thành một phần của thế lực đen tối. Anh phải sống trong sự giằng xé khủng khiếp: tình thân máu mủ và lý tưởng cách mạng sắt đá.
Nằm vùng trong chính hang ổ của bọn cướp, Hướng Dương dùng tất cả sự mưu trí, dũng cảm của mình. Anh tham gia những phi vụ cướp bóc, nhưng âm thầm gài bẫy, cung cấp thông tin sai lệch cho đồng đội bên ngoài. Đêm đêm, anh lẻn vào kho lương, dùng lửa đốt cháy rụi nguồn tiếp tế của bọn chúng. Từng bước, từng bước, anh cùng đồng đội ngoài mặt trận siết chặt vòng vây, biến Thanh Phong Trại thành một cái bẫy khổng lồ.
Cuộc phản kích của bọn cướp Long Mù diễn ra tàn bạo, điên cuồng như thú dữ bị thương. Chúng dùng cả phụ nữ và trẻ em làm lá chắn, bắn giết không ghê tay. Trong làn mưa bom, đạn đá, Hướng Dương dẫn dắt đơn vị chiến đấu ngoan cường, từng bước tiến công, giải cứu con tin và tiêu diệt địch. Sự hy sinh thầm lặng của người anh trai Hướng Thiên – người trong lúc nguy nan đã ra hiệu, mở đường cho Hướng Dương tấn công vào sào huyệt chính – đã trở thành mắt xích quan trọng, quyết định sự sụp đổ của Thanh Phong Trại.
Cuộc Huyến Chiến Thanh Long Trại (cuộc chiến đấu khốc liệt tại trại Thanh Long – biệt danh khác của Thanh Phong Trại) kết thúc trong khói lửa và máu. Băng cướp bị tiêu diệt hoàn toàn. Hướng Thiên, người anh trai, đã ngã xuống trong trận cuối cùng, ánh mắt nhìn Hướng Dương đầy phức tạp – vừa ân hận, vừa tự hào.
Sau cuộc chiến đấu đẫm máu và lửa đạn, vùng Tam Loan Lý cuối cùng cũng đón chào bình minh của hòa bình. Ánh nắng đầu tiên xuyên qua làn khói tan, chiếu rọi những ngôi nhà tả tơi nhưng đang dần hồi sinh. Hướng Dương đứng trên ngọn đồi cao, nhìn về phía chân trời, nơi người anh trai đã yên nghỉ. Trong lòng anh là nỗi đau mất mát, nhưng cũng là niềm tin mãnh liệt vào một ngày mai tươi sáng hơn. Huyến Chiến Thanh Long Trại đã khép lại, để lại trong sử sách một trang sử đau thương nhưng kiên cường, về những người con đã chọn lý tưởng, dù phải đánh đổi bằng cả máu và nước mắt của tình thân.






