Chiều tàn ở Ngự Sơn ải - nơi khói lửa đã nhuộm đỏ chân trời
Mùi khét lẹt của gỗ cháy vẫn quyện đầy trong gió khiết Lưu Ly - thiếu niên với mái tóc bạc trắng như cước đặt tay lên phiến đá nứt toác. Vu Than thôn... không còn. Gương mặt bạch hóa vốn dĩ phong nhã của Bạch Ẩn Xuyên giật giật, từng mảnh ký ức bỗng sống dậy: tiếng cười khàn đặc của ông lão bán đậu phụ, mùi cháo bẹ thơm nồng buổi sớm... giờ chỉ còn là mười bảy xác chết không hồn đứng sắp hàng dưới bóng trăng mờ.
Huyền Cơ Vệ tan rã - mối họa từ lòng đất
Cây trúc trượng màu sương khói trong tay vị tiểu ẩn sĩ run nhè nhẹ. Ma quân ư? Không, đây là Ám Ảnh Binh - thứ quái vật chỉ có thể được tạo ra khi Trấn Quốc Thần Đỉnh bị bức thần. Hơi thở nặng nề của chàng phiêu bật thành sương giá. Ký ức năm mười sáu tuổi ùa về - ngày chàng còn đứng trong điện Thái Hòa, chứng kiến ba đại tư đồ Huyền Cơ Vệ đồng lòng tiến cử: Ẩn Xuyên nhi tử, ngươi là người duy nhất đủ tư cách kế thừa Cửu Long Hộ Tâm Ấn! Thế nhưng chính cái đêm ấy, huynh đệ đồng môn đã biến điện đài thành biển máu...
Con đường phù tang đẫm máu - trả giá bằng xương trắng
Giữa đống tro tàn, ngón tay phủ đầy bụi than của Bạch Ẩn Xuyên chạm vào một vệt máu đặc quánh. Ác nghiệt này không phải man tộc phương Bắc. Vệt sẫm màu hình rắn cuộn lấy đốt ngón tay chàng - con dấu của Cực Dạ minh giáo vẫn bị Huyền Cơ Vệ truy sát suốt trăm năm. Đột nhiên, từ xa vọng lại tiếng chuông đồng vỡ tan. Vách núi đối diện dâng lên hàng ngàn bóng đen lập lờ - những thây ma mang quân phục Đại Kỵ hiện nguyên hình, tay cầm đoản đao rỉ máu đen kịt.
Trận chiến một mình - giải mã huyết lệnh thiên thu
Lạ thay... đội hình Ngọc Lân Bát Quái Trận của Huyền Cơ Vệ! Mắt Bạch Ẩn Xuyên nheo lại, chạm vào vết sẹo chạy dọc cổ tay. Năm xưa, để thoát khỏi âm mưu thanh trừng nội bộ, chàng đành tự phế bảy mươi hai huyệt vị trên kinh mạch. Nhưng giờ đây, cái giá đắt nhất không nằm ở máu xương tuôn rơi - mà là ánh mắt tuyệt vọng của bé gái nhỏ giấu sau ghềnh đá nãy giờ vẫn rạch đất bằng móng tay trầy nát.
Thần Đỉnh sụp đổ - trái tim muôn dân thức tỉnh
Khi lưỡi kiếm đầu tiên của lũ quỷ bóng xuyên qua dải lụa hộ mệnh, Bạch Ẩn Xuyên chợt hiểu ra vết nứt hình móng vuốt quỷ trên Trấn Quốc Thần Đỉnh từ lâu đã thấm độc vào từng luồng khí vận. Hóa ra... quyền lực thật sự chẳng nằm nơi mật sử hoàng gia. Ngón tay nhỏ xíu bỗu lấy tay áo chàng, giọng khản đặc thều thào: Cứu... con muốn về nhà... Trong khoảnh khắc ấy, lớp giá băng trong lòng tiểu ẩn sĩ vỡ tan. Bảy mươi hai ẩn huyệt bị phong bế năm nào bỗng bùng cháy bằng loại chân khí chàng chưa bao giờ biết đến - thứ nội lực tỏa ra từ tiếng thở dài của những kẻ còn sống sót.
Hy sinh - lời nguyền thành lời ca
Đêm ấy, khi Trầm Nê sơn mạch rung chuyển bởi tiếng gầm của Cự Ngạc Huyết Tích, triều đình vẫn bình chân như vại. Nhưng khắp các ngả đường hoang, bước chân thiếu niên bạch phát lặng lẽ vác trên vai chiếc vòng đồng đứt gãy - thứ từng được gọi là linh khí tối cao Thái Thượng Khiên Ngưu Hoàn - để đổi lấy từng bát cháo loãng cho những cái bụng réo sôi. Còn Huyền Cơ Vệ? Họ vẫn đang mải mê đốt hương tế lễ trước tàn tích Thần Đỉnh, không hề hay biết sức mạnh vĩ đại nhất đế chế đang hóa thành mồ hôi trên trán những phu kéo mộc, thành nước mắt mẹ già khóc hụt hơi bên mộ con, thành giọt máu đỏ tươi chảy dọc lưỡi liềm thợ cày...







