Dưới làn sương mờ của hòn đảo Anh thời hậu La Mã, Huyền Sử Pendragon: Truyền Thuyết Merlin mở ra một chương tối cổ đẫm máu và phép thuật. Khung cảnh không còn là những lâu đài trung đại lộng lẫy, mà là những pháo đài đá sụp đổ dọc Bức tường Hadrian, nơi những chiến binh Briton co ro trong giá lạnh, canh chừng bóng tối đang bủa vây từ phương Bắc.
Đế chế La Mã rút lui, để lại Britannia như miếng mồi ngon giữa nanh vuốt của man tộc Saxon tham máu, những kẻ cướp Pict từ cao nguyên, và bóng ma Celtic cổ đại trỗi dậy từ rừng sâu. Trong hỗn loạn ấy, Merlin – kẻ được gọi là Ác nhân rừng già, nửa đạo sĩ Druid, nửa phù thủy – thắp lên ngọn lửa hi vọng cuối cùng. Hắn không giống hình tượng lão già râu bạc trong truyện kể, mà là một quái nhân mắt xếch, nói bằng thứ ngôn ngữ pha trộn Latinh và tiếng Briton cổ, sống trong hang động đầy xương cáo và bản thảo chiến thuật La Mã bỏ hoang.
Giữa làn sóng man rợ tràn xuống như thủy triều, Merlin gieo vào tai các tù trưởng một lời sấm: Chỉ có Pendragon – Rồng Chiến giấu mặt – mới chặn được lũ lang sói. Người hắn chọn không ngờ tới: Arthur, đứa con lai vô danh của một chỉ huy La Mã và nữ tộc Briton, lớn lên giữa tiếng binh khí loảng xoảng của doanh trại cũ. Thanh kiếm Excalibur hắn trao không tỏa hào quang, mà là một dao găm mã tấu của đế chế, gỉ sét vùi dưới nền đền thờ Mars đổ nát, nhuốm máu hiến tế của hàng chục nô lệ chiến tranh.
Huyền Sử Pendragon giờ là cuộc vật lộn tàn khốc giữa hai thế giới sụp đổ: Trật tự La Mã đang hấp hối, và bầy man di khát máu chực chờ xé xác tàn dư văn minh. Merlin, như cầu nối của những thế lực đen tối, liệu có đang dùng Arthur làm quân cờ cho mưu đồ ngàn năm của hắn? Hay tất cả chỉ là nỗ lực điên rồ của một phù thủy tuyệt vọng trước buổi hoàng hôn của các vị thần?







