Hồi tháng 3 năm ngoái, tôi và anh ấy đứng trước quan tòa, mỗi người thốt lên hai tiếng I Do run run, tưởng rằng sau lời hứa đó sẽ là cuộc sống êm đềm của cặp vợ chồng mới cưới, thong dong đi chơi, tối về nấu nướng cho nhau, cuối tuần đi xem phim như mấy cặp đôi trên mạng khoe. Ai ngờ đời đưa đẩy, chưa kịp hưởng trọn tuần trăng mật, hai đứa đã gom về nhà hai đứa nhóc: thằng Bảo 5 tuổi con anh, vốn quen sống với mẹ từ hồi bố mẹ nó ly hôn, và con Linh 3 tuổi con tôi, bé xíu vẫn hay đòi mẹ hôn mỗi sáng. Từ đó, mỗi ngày với bọn tôi là một cuộc phiêu lưu hài hước, lộn xộn chẳng đâu vào đâu, quên sạch mấy cái kế hoạch vợ chồng mới cưới sang chảnh ngày nào.
Nhớ hôm đầu tiên dọn về căn hộ chung, tôi định bày lại khung ảnh cưới chụp ngay lúc vừa nói I Do xong, đặt lên bàn trang điểm cho trang trọng. Ai dè con Linh lôi hộp kim tuyến ra, phủ kín cả mặt ảnh, lấp lánh đủ màu sắc, còn vương vãi cả lên thảm. Hai đứa đứng nhìn cái ảnh cưới vốn nghiêm trang, áo dài váy vest chỉn chu giờ biến thành đồ chơi lấp lánh của con, cười lăn lộn trên giường, chẳng nỡ la mắng. Rồi thằng Bảo lại mang con rùa cảnh nuôi từ hồi bố mẹ nó chưa ly hôn, thả tót vào bồn tắm, còn bỏ thêm mấy viên sỏi nhặt được ở công viên vào. Tối đi tắm tôi suýt dẫm phải, hét lên một tiếng làm cả nhà chạy lại, nó đứng cười khanh khách, bảo: Rùa cũng cần tắm chung với bố mẹ chứ, con thấy bố mẹ tối nào cũng tắm cùng mà!
Có hôm hai đứa bàn nhau đi picnic ở công viên gần nhà, coi như chuyến phiêu lưu đầu tiên của cả nhà 4 người. Chuẩn bị đồ đạc xong xuôi, ra đến nơi mới nhớ quên mang chiếu, quên cả nước uống, chỉ mang theo mỗi túi bánh mì kẹp thịt tôi làm sáng sớm. Thằng Bảo lôi theo cả bộ đồ chơi siêu nhân nặng trịch, con Linh ôm chặt con gấu bông to đùng không chịu bỏ, nên anh ấy phải cõng thêm đồ chơi của con, vai đứa lớn tay đứa nhỏ, trông lùn hẳn đi. Cuối cùng cả nhà ngồi bệt xuống cỏ, ăn bánh mì kẹp thịt nguội ngắt. Con Linh nghịch bẩn hết cả cái váy mới cưới tôi vừa may, thằng Bảo leo cây bị gai cào xước tay, khóc nhè đòi về nhà. Về đến nơi tối đó hai đứa mệt lả, nằm cạnh nhau cười bảo: Cuộc phiêu lưu này đúng là chẳng giống mấy cái trên phim đâu, tưởng picnic là hoa hồng bày ra, ai ngờ là cỏ dính đầy quần với nước mũi của con.
Lại có lần tôi định làm bữa tối lãng mạn, nến, rượu vang, steak đúng kiểu vợ chồng mới cưới, để kỷ niệm 6 tháng nói I Do. Tôi dặn anh ấy giữ hai nhóc ở phòng khách, tuyệt đối không cho vào bếp. Ai ngờ thằng Bảo lẻn vào lấy ketchup rưới khắp miếng steak, con Linh rắc thêm kẹo dẻo vị dâu lên trên, rồi hai đứa ngồi chờ sẵn ở bàn, nhìn bọn tôi cười toe toét, miệng còn dính kẹo dẻo. Cuối cùng chẳng ai ăn nổi cái steak kỳ quặc, mặn chát lẫn ngọt lịm, cả nhà ngồi ăn bánh pizza gọi ship về, vừa ăn vừa xem phim hoạt hình, nhem nhuốc ketchup đầy mặt, chẳng lãng mạn tí nào nhưng vui hơn gấp mười lần mấy cái bữa tối sang chảnh tôi từng mơ hồi còn độc thân.
Nhiều lúc tôi cũng nghĩ, hồi nói I Do lúc đó, tôi chỉ nghĩ đến hai đứa mình thôi, chưa từng hình dung sẽ có thêm hai đứa nhỏ đi kèm, sẽ có những cuộc phiêu lưu hài hước, lộn xộn, đôi khi mệt mỏi đến mức muốn khóc nhưng lúc nào cũng đầy tiếng cười như thế này. Chẳng có mấy cái hạnh phúc chuẩn mực của vợ chồng mới cưới đâu, chỉ là sáng mở mắt ra là tiếng con gọi bố mẹ, tối đi ngủ là đống đồ chơi vương vãi khắp phòng, nhưng mà, chắc chắn tôi không đổi đâu, mấy cái phiêu lưu lỉnh kỉnh này, vui lắm.







