Người đưa thư ấy có cái túi da đựng thư đã sờn mép, mang mùi giấy cũ và mồ hôi mặn của những ngày chạy xe qua các con hẻm nắng gắt. Anh phát hiện ra mình mắc u não ác tính khi vừa ngã quỵ giữa lúc đang phân loại thư ở bưu cục: bác sĩ nói anh chỉ còn vài tháng, nhiều lắm là nửa năm, nếu may mắn. Lúc về nhà, ngồi tựa lan can ban công hút điếu thuốc lá mà bác sĩ cấm tuyệt đối, nhìn mấy con mèo hoang ở ngõ dưới tranh nhau miếng cá thừa, anh còn chưa kịp tiêu hóa tin dữ thì một kẻ mặc áo mưa vàng đứng trước mặt anh. Kẻ ấy trông y hệt anh, cùng cái răng cửa bị mẻ hồi 10 tuổi vấp vào xe đạp, cùng hình xăm mỏ neo phai màu ở cẳng tay thời đi lính thủy, chỉ khác là hắn có nụ cười hơi méo, và mặc cái áo mưa vàng anh làm mất ở lễ hội pháo hoa ba năm trước.
Hắn tự xưng là quỷ, đề nghị một giao kèo: nếu anh chọn một thứ bất kỳ trên thế giới sẽ biến mất hoàn toàn, không để lại chút dấu vết trong ký ức của bất kỳ ai, thì anh sẽ được kéo dài thêm thời gian sống. Không thương lượng, không quay đầu. Hắn ngồi bệt xuống sàn nhà, bóc một quả táo đỏ, nhai rau ráu, nước trái cây nhễu ra mép giống y hệt cách anh hay ăn táo hồi bé.
Anh ngồi lặng người ngẫm nghĩ, không nghĩ về bản thân mình sắp chết, mà nghĩ về những người sẽ thực sự buồn khi anh không còn trên đời nữa. Có mấy đứa đồng nghiệp ở bưu cục, tối nào cũng nhắn tin rủ anh đi nhậu sau ca, dù anh toàn từ chối vì mệt. Có bà cụ ở cuối hẻm số 7, ngày nào cũng đợi anh đi qua để đưa một ly trà nóng, gọi anh là thằng nhỏ dù anh đã 35 tuổi. Có thằng bạn học cấp 3 ngày nào cũng gửi cho anh mấy cái meme ngớ ngẩn, dù hai đứa chưa gặp nhau suốt 5 năm qua. Có cô người yêu cũ hồi xưa mê hát jazz, từng lén giấu mấy tờ giấy nhắn nhỏ vào túi thư của anh, nói rằng nghe tiếng anh gõ cửa mỗi chiều là biết ngày qua êm ả. Có bà mẹ già 70 tuổi, vẫn đều đặn gọi điện thoại nhắc anh ăn uống, vẫn giữ cái chìa khóa dự phòng của căn hộ anh thuê để qua tưới nước cho cái chậu lan anh bà tặng, và cho con mèo Cabbage ăn khi anh đi trực đêm.
Rồi anh nhìn xuống con mèo Cabbage đang nằm cuộn tròn trên đệm ghế sofa, cái mèo vện anh nhặt được trong cống thoát nước năm năm trước, mỗi đêm đều ngủ gối đầu lên vai anh, rên rừ rừ rẽ đến rung cả cửa sổ. Giao kèo ấy, nếu chọn một thứ biến mất, thì liệu có ai nhớ đến anh không? Liệu nếu chọn mèo biến mất, thì cái thế giới If Cats Disappeared from the World ấy, sẽ còn ai nhớ đến tiếng rên rừ của Cabbage, nhớ đến cái ngày anh mang nó về nhà bọc trong áo khoác của mình?






