Đời Iroha cứ êm đềm trôi qua như chiếc lá lững lờ trong gió - cho đến một chiều mưa tầm tã, khi Kaguya – Công chúa vũ trụ! gõ cửa phòng cô với đôi giày ánh bạc lấm lem bùn đất. Cho tớ tá túc vài hôm nhé? - Nữ tử lưu lạc từ cung trăng cười toe toét, tay xách vali đầy những thứ kỳ quặc: đàn điện tử biết bay, vương miện phát sáng nhấp nháy chữ FUGITIVE, và cả mấy gói mochi nhuốm màu thiên hà. Iroha chưa kịp hỏi vài hôm là mấy thì Kaguya đã sải bước vào nhà, hắt vạt áo choàng dệt từ sao băng lên ghế sofa như thể nơi này vốn thuộc về mình.
Tuần đầu tiên, căn hộ nhỏ 15m² của Iroha bỗng biến thành lò luyện phép thuật kỹ thuật số. Kaguya - kẻ vừa trốn khỏi đám vệ binh thiên thể - ngồi bệt dưới sàn nhà toan tính những dự án điên rồ: Nếu ta sáng tạo vũ trụ ảo đủ chói lóa trên VirWorld, người mặt trăng sẽ chẳng dám bắt tớ về! Cô công chúa lưu vong giật phăng tai nghe VR khỏi tay Iroha, ném cho cô chiếc motion-suit ánh tím: Miễn bàn, cậu là partner lý tưởng nhất nhờ nét mặt… uh… ‘đăm chiêu nghệ thuật’ đó!
Thế là Iroha vốn chỉ quen vẽ minh họa âm thầm trong góc tối, giờ bị cuốn vào vũ điệu hỗn loạn dưới ánh đèn laser. Kaguya nhảy như thể cơ thể không thuộc về trọng lực Trái đất, những động tác uốn lượn khiến avatar ảo của hai người dần biến dạng thành sinh vật đa vũ trụ. Đêm đầu trình diễn, 300.000 khán giả ảo đổ về sân khấu Metaverse. Khi Iroha lắp bắp hát bản ballad tự sáng tác, công chúa mặt trăng bỗng thả trôi mình trong không trung giữa làn sóng âm thanh, tạo nên vầng halo rực rỡ bằng mã nhị phân. Tiếng reo hò từ các hành tinh xa lạ vang lên trong headset: Ma thuật! Đây đích thị là Kaguya-hime huyền thoại!
Rạng sáng, khi ánh đèn neon nhấp nháy ngoài cửa sổ hắt bóng hai kẻ lưu vong trần thế, Iroha thẫn thờ nhìn bàn tay mình - thứ vừa tạo ra cả thiên hà ảo nhưng vẫn chưa rửa sạch vệt mực từ bản vẽ dang dở. Kaguya đang ngủ vùi trên gối, tay nắm chặt con chuột biến hình thành trăng lưỡi liềm. Ngoài kia, cỗ xe ngựa bạch kim đã bắt đầu quét dấu vết công chúa trốn chạy qua các tầng mây đô thị.







