Kanan-sama wa Akumade Choroi — câu chuyện về quỷ dữ Kanan, kẻ săn linh hồn chuyên nghiệp với bộ đồng phục quen thuộc và một nhiệm vụ rõ ràng: bắt lấy những linh hồn lạc nhập vào thế giới người. Thế nhưng, định mệnh như một trò đùa, cô lại vướng vào một hợp đồng tình yêu bất đắc dĩ với Takumi, một nam sinh trung học bình thường, vô tội vạ. Và từ đó mọi thứ bắt đầu lệch hướng theo một cách đầy ngây thơ đến mức khiến cả hai, thậm chí là những quỷ dữ khác, chỉ còn biết lắc đầu thở dài.
Đầu tiên, Kanan hoàn toàn không hiểu tình yêu là gì. Trong từ điển của cô, đó là một loại thuật lạ, một giao kèo phức tạp hơn cả phép thuật cấm kỵ. Cô đối xử với hợp đồng như một nhiệm vụ mới: phải theo sát Takumi, bảo vệ cậu khỏi… linh hồn (dù cậu chẳng hề bị ám). Thế là, trong giờ học, bạn có thể thấy một thiếu nữ xinh đẹp mặc đồng phục quỷ, tay cầm cuốn sách Phép Quyền Năng Của Tình Yêu Theo Dòng Thời Gian, ngồi cạnh cửa sổ lớp Takumi với biểu cảm nghiêm túc như đang giải mã bí ẩn vũ trụ. Cô sẽ bỗng dưng đứng lên, hét lên: Takumi! Sinh vật yêu tinh hình người ở phía sau cậu kia, nó đang đi lắt léo! — nhưng đó chỉ là bóng cây trong gió. Cả lớp ủa ầm, còn Takumi thì chỉ biết che mặt, xấu hổ vì người bạn điên này.
Khi Takumi dắt xe máy ra khỏi trường, Kanan sẽ xuất hiện từ bóng tối với tư thế nghênh ngang: Tuân lệnh hợp đồng, em sẽ hộ tống anh về nhà! rồi phi thân lên, dính chặt vào sau xe như một cái bám, la hét về việc phát hiện linh hồn quái vật là… con mèo nhà hàng xóm. Takumi suýt ngã vì giật mình, trong khi mẹ cậu ở nhà thì choáng váng nhìn con trai đi học về với một cô gái lạ, tóc đen xõa tung, mắt đỏ như máu, liên tục thì thầm mệnh lệnh tình yêu cần được bảo vệ.
Các đồng nghiệp quỷ dữ của Kanan ở Quỷ Giới thì đứng hình trước báo cáo nhiệm vụ của cô. Thay vì Hôm nay bắt được 3 linh hồn, cô viết: Theo dõi Takumi suốt 12 tiếng. Phát hiện 1 linh hồn dạng trái cây (quả táo rơi từ cây), 0 linh hồn có ý đồ xấu. Anh ấy nói 'Cảm ơn' với tôi một cách rất… ấm áp. Có phải đây là hiệu quả của hợp đồng tình yêu không?. Cả đội quỷ im lặng, trong khi trưởng nhóm chỉ còn biết úp mặt vào tay: Đứa này đi săn linh hồn mà linh hồn nó làm gì nó còn không biết…
Nhưng bên cạnh những tình huống cười ra nước mắt, dần dần, sự ngây thơ thuần khiết ấy lại len lỏi vào một sự thật day dứt. Kanan vốn coi tình yêu như một nhiệm vụ đặc biệt, nhưng cô lại lặp lại mọi cử chỉ của Takumi, từ những lời âu yếm vô thức của cậu với bạn bè, cho đến cách cậu nhăn mặt khi ăn đồ cay. Cô học theo, thử nghiệm, và mỗi lần Takumi nở một nụ cười dù chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt, Kanan lại cảm thấy một thứ bùng cháy trong lồng ngực — thứ mà cô từng nghĩ chỉ là nhiệt độ phản ứng của hợp đồng.
Rồi có lần, Takumi bị cảm cúm, nằm một mình trong phòng. Kanan, tuân theo nhiệm vụ chăm sóc đối tác hợp đồng, xuất hiện với một nồi cháo bí ẩn (đun từ nguyên liệu có khả năng hồi phục sinh lực theo sách). Cháo đó đen kịt, bốc khói lạnh. Takumi sợ hãi nhìn nó, nhưng Kanan lại tỏ vẻ lo lắng chân thành đầu tiên trong đời: Anh… anh phải uống. Nếu anh… mất, hợp đồng có thể hủy. Cô nói bằng giọng khác thường, không phải lệnh, mà như một lời cầu xin. Takumi uống, và lần đầu tiên, cười nhạt giữa bệnh, chấp nhận thứ cháo khó ẻm ấy. Khi cậu nhìn thấy Kanan thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng không phải của quỷ dữ săn linh hồn, mà của một cô gái vừa làm một điều đơn giản, bình thường, vì một người khác.
Ngày tháng trôi qua, câu chuyện về nữ quỷ ngây thơ và chàng sinh viên bình thường trở thành một truyền ngôn trong lớp, rồi trong toàn trường. Có ai đó gọi Kanan là bảo bối của Takumi, cô lại nghiêm mặt chỉnh sửa: Không phải bảo bối, là hợp đồng! — nhưng không ai thấy cô phản đối việc ngồi cạnh Takumi trong giờ tự học, hay lặng lẽ chuyển cây bút cho cậu khi cần. Sự ngây thơ của cô, giờ đây, trong mắt nhiều người, là một thứ tình cảm kỳ lạ, thuần khiết đến mức dở khóc dở cười — như một con quỷ học cách yêu bằng sách vở, bằng quan sát, và bằng một trái tim mà cô tưởng rằng chỉ cần tuân theo hợp đồng là đủ.
Và hợp đồng ấy, ánh lên một sự thật mà chính Kanan chưa dám đối mặt: có lẽ, cô chưa bao giờ thực sự hiểu điều mình đã ký. Bởi yêu đâu chỉ là một thỏa thuận, mà là những khoảnh khắc bối rối, mỉm cười, và cả những lần cô phải giả vờ là quỷ dữ chỉ để được ở gần cậu thêm chút nữa. Câu chuyện vẫn tiếp diễn, với những tình huống dở khóc dở cười mới mẻ xuất hiện mỗi ngày. Còn Takumi thì chỉ còn biết thở dài, nhưng trong ánh mắt, có một sự dịu dàng dành cho cô nàng quỷ dữ choroi nhất anh từng biết — một Kanan vừa đáng sợ, vừa đáng yêu đến lạ lùng.







