Kantara - Huyền Thoại: Chương 1 - Lằn Ranh Máu Và Gỗ Thiêng
Dưới bóng đại thụ già nua cuối dãy Tây Ghats, rừng Kantara chưa bao giờ là mảnh đất cho kẻ phàm trần dòm ngó. Cứ mỗi đêm trăng xế, tiếng rên rỉ của Bhuta — linh hồn gỗ thiêng — lại vọng qua những thân cây uốn éo như lời cảnh tỉnh. Thế nhưng, vua Vijayendra của vùng Bangra chư hầu dưới trướng triều Kadamba, lại cho rằng ngai vàng ôm trong tay có thể thách thức cả hơi thở của thần linh.
Ngày ông dẫn ba trăm quân tinh nhuệ tiến vào Kantara, những phù thủy làng đã lắc đầu. Kẻ nào chạm đến Vana Devata (Chúa tể rừng già) sẽ trả giá bằng máu! Lời tiên tri vang lên trong cơn gió gào, nhưng Vijayendra chỉ cười nhạt. Ông cần bộ lông Panjurli — báu vật tâm linh truyền đời dòng họ — để củng cố quyền lực trước áp lực từ đế chế Kadamba. Khi tiếng trống lặng hẳn, chỉ còn lại chiếc áo choàng nhuộm đỏ của nhà vua bên gốc đa cổ thụ, thân thể ông tan thành dã tràng xe cát.
Từ đỉnh tháp canh biên giới, hoàng tử Rajashekara — kẻ thừa kế ôn hòa — run rẩy gục xuống. Hắn ra lệnh phong tỏa mọi đường vào rừng, sai thợ rèn trói lối mòn bằng hàng rào sắt nhọn. Kẻ nào bén mảng đến Kantara, đầu sẽ treo trên cọc gỗ! Nhưng phép tắc khắc nghiệt chẳng giữ được lòng dân. Bangra đói khát từ ngày mất vua, đồng ruộng khô cằn như bị rừng thiêng nguyền rủa. Dân chúng thì thầm: Vana Devata đã nuốt linh hồn vua — giờ đến lượt mạng sống họ.
Hai mùa trăng trôi qua, Kulashekara — hoàng thứ đệ người mang dã tâm sói hoang — giương cao đoản kiếm ở cổng thành. Bọn bay muốn chết đói ư? Hắn quất roi vào đám dân ngất xỉu dưới nắng, mắt cháy lên thứ lửa điên loạn. Mở cổng! Cứu vương quốc hay đắm chìm trong mê tín? Định mệnh lật trang khi đám thủ hạ trung thành của Rajashekara bị Kula dìm xuống vũng máu. Lằn kiếm của thứ đệ chém đứt dây xích biên giới, mở ra cánh cổng địa ngục. Kẻ sống sót chụm đầu bàn tán: Kula không tìm báu vật — hắn muốn chọc giận thần rừng để xóa sổ Bangra, hòng đoạt ngai vàng từ tay anh trai.
Giữa cuộc tranh tối giành quyền đó, gã săn thú Berme gầy nhẳng mò vào rừng thiêng trong đêm tối, bước chân để lại vệt bùn lầy như nước mắt đất. Chẳng ai biết hắn tìm gì trong Kantara — có kẻ bảo Berme muốn trốn khoản nợ máu với băng đảng Kodava, người thì thề hắn đi tìm rễ Karvi cứu mẹ già hấp hối. Chỉ biết khi hơi thở đồi trụy của gã săn thú phả vào mặt tượng thần đầu lợn rừng Panjurli, mặt đất rùng mình.
Bóng tối bỗng vặn mình thành bão. Cây cối gào thét tập hợp thành đội quân gỗ biết đi, Shangara — lễ tế cổ đại — bị phá vỡ. Kantara thức tỉnh, cơn thịnh nộ của Vana Devata thổi bùng hai lằn ranh: một bên, nhát rìu của Kulashekara chặt bay đầu tượng thần linh; bên kia, những chiến binh Kannada từ Kadamba kéo đến ngoài biên ải, lợi dụng hỗn loạn để thôn tính.
Giữa ngã ba định mệnh, Berme khựng lại. Lưỡi dao của gã nhuốm máu linh cẩu, hay chính gã mới là con mồi của cả rừng xanh? Dòng máu Bangra sẽ nhuộm đỏ đất đai, hay hồn thiêng Kantara sẽ nghiền nát phàm nhân? Tất cả chỉ là khúc dạo đầu cho cuộc chiến không hồi kết — nơi quyền lực ngai vàng sụp đổ, còn thiên nhiên… chỉ cần đưa tay, đã ôm trọn máu xương.







