Cầm tờ phân công nhiệm vụ trên tay, cô Chie thở dài nặng trĩu. Lại là Kaya-chan sao? Cô bé quỷ sứ lớp 4B? Tiếng thì thầm trong giáo viên phòng từ lâu đã dựng nên huyền thoại về đứa trẻ 9 tuổi thích giật tóc bạn, vẽ bậy lên bàn giáo viên, và chơi trò úp bô… trên bục giảng.
Ngày đầu đón Kaya về phòng chờ sau giờ học, cô thấy rõ ánh mắt thách thức trong đôi mắt to tròn như hai hạt nhãn của bé. Cô giáo mới hả? Trước cô Abe ở đây chỉ được ba ngày đấy! Dứt lời, Kaya đã vứt tung cặp sách, chân đá mạnh vào chân bàn khiến cốc nước cô vừa rót đổ tràn cả mặt đất.
Nhưng khi đồng hồ điểm 7h tối, cô bé cứng đầu đột ngột cuộn tròn trong góc ghế sofa nhà cô Chie. Bàn tay nhỏ xíu nắm chặt mép áo khoác đồng phục, run run. Không… không được về trễ. Nó rất ghét như thế. Cái quai cặp tuột ra để lộ vết bầm tím hình bàn tay người lớn in hằn trên bắp tay gầy guộc. Trong ánh đèn vàng hắt từ đèn bàn, Kaya-chan Không Đáng Sợ bỗng giống con chim non gãy cánh hơn là tiểu quỷ mọi người vẫn đồn.







