Phim mở đầu bằng cảnh bóng tối ngăn cách, rồi ánh sáng rực lên khi cánh cổng sắt nhà tù mở ra. Gã đàn ông bước ra, tấm áo sơ mi xám nhạt vẫn dính nguyên mùi mốc của xà phòng rẻ tiền và sàn xi măng ngấm vào da thịt suốt mười năm ngồi tù. Hắn đã phục vụ trọn án vì tội giết một người phụ nữ lớn tuổi sống một mình ở vùng ngoại ô, vụ án từng khiến báo chí rầm rộ gọi hắn là Kẻ Bệnh Hoạn (Loạn Trí) suốt cả thập kỷ qua.
Mười năm sau, cái áp lực giết chóc không hề tan biến, mà chỉ nằm yên dưới bề mặt da nhăn nheo, giờ lại trồi lên ngứa ngáy không chịu nổi. Hắn bắt chuyến xe khách nhỏ đi lên vùng núi phía bắc, định tìm nạn nhân mới, nhưng khi nhảy lên chiếc taxi cũ nát định ra tay với tài xế, thì gã này bất ngờ phản kháng dữ dội, đạp phanh gấp khiến xe lảo đảo mất lái. Hắn hoảng loạn bỏ chạy vào rừng thông, để lại chiếc xe nằm chỏng chơ dưới bờ suối.
Hắn chạy mãi cho đến khi chân mỏi rã, rồi bắt gặp một ngôi nhà nông thôn hẻo lánh, tường vôi trắng bong tróc từng mảng, hàng rào gỗ mục nát đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng gãy. Ở đó có một người phụ nữ trẻ đang phơi quần áo ngoài sân, mẹ cô nằm trên chiếc ghế bố ngoài hiên, ho liên tục vì bệnh tật, em trai cô ngồi trên bậc cửa, chân tàn tật nên đi lại phải chống nạng gỗ sần sùi. Gã đột nhập vào nhà lúc đêm muộn, dùng dao khống chế, trói người mẹ và em trai lại, ép người phụ nữ trẻ phải nghe theo mọi mệnh lệnh.
Từ đó, hắn bắt đầu đưa ra những thú vui bệnh hoạn của mình vào gia đình này: bắt người phụ nữ trẻ phải phục vụ hắn như cách hắn từng tưởng tượng về sự vâng lời tuyệt đối, ép đứa em trai tàn tật phải chứng kiến mọi hành vi ác độc rồi cười nhạo, cố gắng giữ cả ba người làm con tin trong căn nhà khóa chặt, không cho phép bất kỳ ai ra ngoài liên lạc với thế giới bên ngoài. Trong những lúc ngồi một mình trong góc tối của căn bếp, hắn thường nghĩ về thời thơ ấu khó khăn của mình: mẹ hắn là người đàn bà lạm dụng rượu, mỗi lần say lại nhốt hắn vào tủ quần áo nhỏ hẹp suốt mấy ngày, chỉ cho ít bánh mì khô, còn bà ngoại hắn – chính là người phụ nữ lớn tuổi mà hắn từng giết năm đó – lại thường xuyên nhục mạ hắn, gọi hắn là đứa vô dụng, đánh đập hắn mỗi khi hắn tỏ ra yếu đuối. Những ký ức trộn lẫn với cơn thèm giết chóc hiện tại, khiến hắn càng trở nên loạn trí hơn, mỗi ngày trôi qua đều là một đếm ngược đến khi kịch bản tàn khốc lại tái diễn lần nữa.







