Minh làm bảo vệ ở Trường THPT Nguyễn Du đã ngót nghét 12 năm, chưa từng nghỉ một ngày nào trừ lúc cưới vợ hay hôm Lan đi khám thai định kỳ. Chiếc đồng phục xanh bạc màu ở cổ tay, đôi giày đen đế mòn vẹt, cái bộ đàm cũ kỹ lúc nào cũng treo lỏng lẻo ở thắt lưng — đó là toàn bộ ấn tượng người ta có về anh ở cái trường cấp 3 ngoại ô này. Vợ anh, Lan, làm thợ làm móng ở tiệm nhỏ gần chợ, chiếc bụng bầu 8 tháng căng tròn, mỗi tối hai vợ chồng cùng ngồi lắp cái nôi gỗ secondhand Minh mua từ người quen, sơn lại màu vàng nhạt, dặn nhau đợi con ra đời sẽ dạy nó đi xe đạp quanh sân trường lúc anh đi tuần.
Anh sắp làm bố. Cái cảm giác vừa háo hức vừa run rẩy, như thể mình sắp cầm trên tay một thứ quý giá mà mình hoàn toàn không biết cách giữ cho lành.
Mọi chuyện bắt đầu từ cái đêm mưa tầm tã giữa tháng 10, lúc anh đang làm ca đêm kiểm tra cửa phòng thí nghiệm. Sân bóng đá dưới ánh đèn đường leo lét bỗng sáng bừng lên một luồng ánh sáng màu đồng, không chớp, không phát ra tiếng động nào, chỉ thấy không khí xung quanh nó nhòe đi như thể mặt nước gợn sóng. Cái bộ đàm trên thắt lưng bỗng nổ ra tiếng rè rè xé tai, điện thoại trong túi lập tức tắt nguồn. Minh đứng đờ ra nhìn nó lơ lửng cách mặt cỏ chừng mười mét, trong trọn vẹn ba phút. Rồi nó khẽ rung lên một cái, co lại thành một chấm nhỏ xíu rồi biến mất hoàn toàn, để lại mùi ozon nồng nặc và mùi giấy vàng mã cháy dở — cái mùi anh từng ngửi thấy ở đám tang của em gái mình mười năm trước.
Anh sờ mặt, thấy ướt đẫm mồ hôi dù trời lạnh. Nghĩ mình làm quá sức, tối hôm đó về nhà không nói với Lan, chỉ lẳng lặng rửa chân cho vợ rồi nằm quay lưng lại, nghe tiếng mưa rơi mà tim đập thình thịch.
Ban đầu chỉ là những ảo giác nhỏ nhặt, dễ đánh tráo với mệt mỏi. Lúc đang lau sàn sảnh chính, anh bỗng thấy một bé gái mặc đồng phục hồng nhạt, tóc buộc hai lọn, đứng cạnh vòi nước uống — y hệt bộ đồ em gái anh từng mặc ngày hôm đó. Chớp mắt thì không còn ai, chỉ có vũng nước nhỏ dưới chân bục xi măng. Rồi là mùi kẹo bông đường cháy, loại em gái anh hay đòi mua ở hội chợ mỗi năm, thoang thoảng trong phòng nghỉ giữa ca dù không ai nấu nướng gì. Rồi tiếng phanh xe máy gào lên rẹt rẹt, tiếng kim loại va vào nhau chát chúa, y nguyên âm thanh hôm mười năm trước, lúc anh chở em gái đi mua tập, tránh con chó chạy ngang đường, đâm sầm vào xe ô tô của người say xỉn. Em gái anh bay khỏi yên sau, không đội mũ bảo hiểm, ra đi ngay tại chỗ.
Anh chưa từng kể với Lan chi tiết vụ tai nạn đó, chỉ nói em gái qua đời vì sốc. Hồi ức mà anh giấu kín trong ngăn kéo bàn làm việc, cùng với cái kẹp tóc hỏng, chiếc dép nhựa gãy quai của đứa trẻ 7 tuổi, bỗng dưng bắt đầu trồi lên mỗi lúc một rõ hơn.
àng gần ngày Lan sinh (định kỳ mổ lấy thai vào tuần sau), anh càng bất ổn. Anh hay đứng hàng giờ trước cửa phòng của con, nhìn cái nôi chưa có người mà tay run bần bật. Có lần Lan hỏi sao anh nhìn con như nhìn người lạ, anh tức tốc lảng đi, đêm nằm mơ thấy mình đang bế đứa bé sơ sinh, nhưng khi đưa lên ngang tầm mắt, khuôn mặt nó lại là em gái anh, méo mó, thốt lên tiếng khóc the thé rồi biến thành cái bóng đen hun hút. Có lần đang làm ca, anh thấy cái bóng hình dáng y hệt mình, nhưng lưng còng xuống, đôi mắt rỗng tuếch, đi theo sau mình suốt từ sảnh đến nhà xe, không tài nào chạy thoát.
Một đêm anh ngồi khóc ở phòng đồ dùng, bỗng nhớ lại lời ông nội kể hồi nhỏ. Ông già từng làm thầy cúng ở quê, dặn anh: "Đời người không chỉ mang theo cái mình làm ra, mà còn mang theo cái mình chưa chuộc được. Những tội lỗi mình cố giấu, cố trốn, sẽ sinh ra thứ người ta gọi là Kẻ Kế Thừa. Nó không phải quỷ hiện hình, nó là sự hối hận, là nỗi sợ, là cảm giác bất lực mà mình bỏ lại từ lâu, nó kế thừa tất cả những cảm xúc tồi tệ nhất, rồi chờ đợi khoảnh khắc mình sơ hở nhất — như lúc sắp làm cha, lúc mình phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ một mạng sống nhỏ bé — để nuốt chửng mình. Vì nếu mình không tha thứ cho bản thân, mình sẽ mãi sống trong vòng lặp: thất bại bảo vệ người mình thương, rồi lại sợ hãi, rồi lại thất bại."
Lúc đó anh mới hiểu, cái luồng ánh sáng hôm đó không phải hiện tượng lạ gì, nó chỉ là dấu hiệu báo rằng Kẻ Kế Thừa đã tìm thấy mình. Nó đã sống trong anh suốt mười năm qua, nuôi dưỡng bằng sự im lặng, bằng nỗi sợ làm bố, bởi anh luôn tự hỏi: "Mình đã không cứu được em, làm sao có thể bảo vệ con?"
Sự ám ảnh đó bắt đầu làm rạn nứt gia đình. Anh hay cáu gắt với Lan vì những chuyện nhỏ nhặt, có lần còn gào lên bảo vợ đừng để con gần mình, sợ mình làm hại nó. Lan khóc, nghĩ anh hối hận lấy mình, lo lắng đến mức trầm cảm, định báo cho anh trai anh về, nhưng anh lại gạt đi, bỏ đi làm ca đêm, suýt va vào xe tải chạy ngang đường vì cứ nhìn chằm chằm vào luồng ánh sáng đồng màu hiện ra trước mắt.
Đêm trước ngày Lan mổ, anh bỏ cả ca, đi thẳng ra sân bóng đá của trường. Mưa vẫn rơi lâm râm, cái luồng ánh sáng màu đồng lại hiện ra, lơ lửng ở giữa sân, Kẻ Kế Thừa hiện lên trong đó, hình dáng là anh, nhưng khuôn mặt là em gái anh, cười nhạt. Anh không chạy, cũng không rút điện thoại ra quay phim như mấy lần trước. Anh ngồi bệt xuống thảm cỏ ướt, lôi cái hộp thiếc trong balo ra: chiếc kẹp tóc mất một răng, đôi dép nhựa gãy, tờ giấy vẽ anh chở em gái đi xe máy, nguệch ngoạc mấy chữ "Anh Minh tốt lắm" do đứa bé viết.
Anh khóc nức nở, lần đầu tiên sau mười năm thừa nhận: "Anh xin lỗi em. Anh đã không nhìn đường cẩn thận. Anh đã hứa chở em đi mua tập, rồi sẽ dạy em đi xe đạp, anh đã thất hứa. Anh sợ mình sẽ lại thất hứa với con mình, sợ mình lại không bảo vệ được người mình thương. Nhưng anh không trốn nữa. Anh sẽ làm bố, anh sẽ cố gắng, dù có sợ hay không."
Luồng ánh sáng rung lên, hình bóng của Kẻ Kế Thừa khẽ mờ đi, mùi ozon tan dần, thay vào đó là mùi mưa tươi mát, mùi sữa bầu từ áo khoác anh vướng lại. Lúc anh về nhà, Lan đang ngồi trên ghế sofa, vuốt bụng bầu, đứa bé trong bụng khẽ đạp một cái, như thể nó nghe thấy tất cả.
Minh biết Kẻ Kế Thừa không bao giờ thực sự biến mất. Nó vẫn nằm ở góc sâu nhất trong lòng anh, thỉnh thoảng lại nhắc nhở về lỗi lầm năm xưa. Nhưng giờ anh đã hiểu: đối mặt với nó không phải là đánh bại nó, mà là chấp nhận nó, chấp nhận mình không hoàn hảo, chấp nhận mình sẽ luôn học cách bảo vệ những người mình thương, từng ngày một. Bởi chỉ cần anh còn chần chừ, còn trốn tránh, Kẻ Kế Thừa sẽ một lần nữa trỗi dậy, nuốt chửng không chỉ anh, mà cả vợ anh, cả đứa con bé bỏng sắp chào đời — thứ ánh sáng duy nhất còn lại trong cuộc đời anh bấy lâu.







