Lady Kim nhớ rõ cái lạnh buốt của sàn đá xà lim, cái vị đắng ngắt pha lẫn mùi kim loại của nước độc dhatura trượt qua cổ họng, và đôi mắt lạnh tanh của người đàn ông đứng lấp ló sau lưng tên thị vệ. Hắn là gã hoàng thân bất chính, kẻ đã ngụy tạo toàn bộ bằng chứng rằng nàng hạ độc phi tần của Thế tử, chỉ vì nàng vô tình bắt gặp hắn biển thủ quân lương cho chiến dịch phương Bắc. Khi nàng gồng mình ngẩng đầu, nhổ máu đen ra khỏi miệng, khinh bỉ nhìn hắn cười hả hê, nàng gào lên câu cuối cùng trước khi tầm mắt tối sầm: Kẻ Thù Hoàng Gia Của Tôi! Ngươi đợi đấy, ta sẽ quay lại tìm ngươi ngay cả khi phải đạp đổ cả cửu thiên!
Tỉnh dậy, nàng không thấy đạo quan của âm phủ, cũng không thấy điện Di Lặc mờ ảo. Nàng nằm trên chiếc giường bông mềm đến lạ, xung quanh là mùi nước xả vải lavender và mùi gà rán take-away còn vương trên bao bì cạnh cửa. Ánh đèn neon từ cửa sổ sát đất chiếu vào, xa xa là hàng ngàn ngọn đèn của thành phố không ngủ. Nàng cố gắng ngồi dậy, cổ họng khô khốc, vô thức buông một câu bằng lời nói triều đình Joseon: Nội thị, đưa trà cho bản cung. Rồi lập tức bịt chặt miệng lại, mắt trợn trừng – ở đây làm gì có nội thị, làm gì có bản cung?
Nàng với tay chạm vào chiếc điện thoại màn hình vỡ một góc trên bàn đầu giường, ánh sáng xanh lạnh hiện lên dòng tin tức giải trí nổi bật: Han Tae-joo, người thừa kế tập đoàn Hanseong, vừa hạ cánh xuống sân bay Gimpo sau chuyến công tác New York. Bức ảnh đi kèm khiến máu trong người nàng đông cứng. Đó là hắn. Cùng cái hàm râu sắc lẹm, cùng nụ cười lạnh lùng, thích thú khi nhìn người khác đau khổ, y hệt gã đã đẩy nàng vào chỗ chết hai trăm năm trước.
Nàng cầm tấm gương nhỏ trên bàn lên, gương mặt nhìn lại không phải của Lady Kim nữa – là một cô gái trẻ có đôi mắt hốc hác, tóc nhuộm highlight vàng đã lên chân tóc sẫm màu, trên bàn còn để lại một lá thư viết nguệch ngoạc bằng bút dạ đen: Mẹ ơi, con không chịu nổi nữa. Mấy anh cho vay nặng lãi đòi đến tận cửa, con xin lỗi.
Nàng đã chết oan ức ở thời Joseon, giờ đây lại tỉnh dậy trong thân xác một cô gái Seoul đang sắp tự sát vì nợ nần chồng chất. Nếu không tìm được cách bám trụ, linh hồn nàng sẽ bị đẩy về cõi âm, hoặc cô gái này sẽ quay lại hoàn thành ý định tự sát ngay khi linh hồn nàng rời đi. Và Han Tae-joo – gã người thừa kế tập đoàn tài phiệt tàn nhẫn kia, giống hệt Kẻ Thù Hoàng Gia Của Tôi năm xưa – lại là người duy nhất có đủ quyền lực để giúp nàng xoay chuyển số phận này. Nàng siết chặt nắm đấm, nhìn tấm ảnh trên điện thoại, quyết tâm: Lần này, không ai có thể đẩy nàng vào chỗ chết nữa. Kể cả hắn, hay định mệnh.





