Khi Công Chúa Báo Thù (SCARLET)
Lạc vào cõi chết, nơi chỉ còn lại thanh âm của rì rào gió qua những gông xương và sương đen mờ ảo, Scarlet chạm trán một thứ kỳ lạ: một chàng trai, với quần áo lạ mắt và ánh mắt không chút máu me, như một vì sao rơi nhầm xuống địa ngục. Anh không mang theo lưỡi kiếm, chỉ có một câu chuyện về thế giới phía trên, về những bình minh không phải do máu tươi nhuộm, về những trái tim có thể đập bình yên. Dưới lớp sương mù tích tụ bao năm, Scarlet thấy hiện lên một viễn cảnh mờ ảo: một thời hoàng kim không có tiếng khóc, một vùng đất không còn tên mình trên bia ký. Đó là giấc mơ của những kẻ đã chết, của cả những kẻ sống sót.
Nhưng liệu viễn cảnh đó có thật sự thuộc về cô? Liệu một tia sáng lẻ loi, vụt qua từ một thế giới xa lạ, có thể dập tắt ngọn lửa căm hận đã hun đúc trong từng hơi thở, trong từng mảnh vỡ của ký ức về cha – người nằm xuống dưới chân lũ quỷ dữ trong một đêm không có trăng? Kẻ giết cha, kẻ đã đạp lên ngai vàng của dòng họ, kẻ khiến cả vùng đất này rỉ máu suốt một thế kỷ… liệu họ có đáng được mặc áo bình yên trong giấc mơ kia?
Đứng trước bóng tối vĩnh cửu, Scarlet siết chặt chuôi kiếm. Lưỡi kiếm ấy không chỉ là thép, mà là lời thề, là xương sống của quá khứ. Giấc mơ của chàng trai hiện đại như một dòng sông hiền hòa, trong khi dòng sông trong cô là thác ghềnh, cuộn xoáy đỏ ngầu phù sa của oan khuất.
“Yên bình?” – cô thì thầm, giọng như tiếng kim khuyết xuyên qua không khí đông lạnh. “Yên bình là khi tên hắn không còn nằm trên mặt đất này. Là khi những bia kỷ niệm không còn phải ghi một dòng chữ ‘Báo thù’. Đó không phải là giấc mơ. Đó là mệnh lệnh.”
Tương lai hứa hẹn bình dị, nhưng quá khứ đã khắc thành bia. Và Scarlet biết, có những việc phải làm, dù trước mắt là một tương lai đẹp đẽ đến đâu. Bởi thù hận không phải là gánh nặng cô gánh, mà chính là bản chất của cô kẻ đã mất mật danh và đất nước. Buông kiếm, cô sẽ buông cả chính mình – một cô gái đã chết cùng cha từ thuở nào, chỉ còn lại là công chúa của tro bụi và bão tố.
Vậy thì, trong cõi chết này, giấc mơ yên bình chỉ còn là một ảo ảnh ngọt ngào. Và khi con đường báo thù lại mở ra trước mắt, Scarlet sẽ bước đi. Không phải vì hy vọng, mà vì nghĩa vụ. Vì một lý tưởng mà chỉ có máu mới có thể viết nên: công lý không phải là sự tha thứ, mà là sự kết thúc. Tận cùng.







