Vào cuối những năm 1970, Trang Tiên Tiến và Tô Tiểu Mạn – hai người từng bước qua một tuổi trẻ đầbão động và những lý tưởng riêng – chọn nhau làm bến đỗ. Họ xây nên một tổ ấm nhỏ, ban đầu chỉ toàn những mảnh ghép mới, những hy vọng mòn mỏi và cả những khoảng trống chưa ai lấp đầy. Trải qua hàng thập kỷ, tổ ấm ấy dần trở thành một khu vườn rộn rã tiếng cười, nhưng cũng chứa đựng những bóng tối âm ỉ, những lời hứa chưa giữ, và những bí mật được chôn sâu dưới lớp đất vỡ nát của ký ức.
Rồi Trang Hảo Hảo – cô con gái lớn, mảnh mai nhưng vững chãi như thân cây cổ thụ – lớn lên. Cô trở thành cây cột vô hình, nơi mọi người trong nhà tựa vào khi gió bão ập đến. Nhưng chính ở vị trí ấy, Hảo Hảo cũng có những góc khuất riêng: ký ức về một tuổi thơ không trọn vẹn, những áp lực vô hình từ vai trò con cả, và một mối tình đầu tan vỡ vì những khung cửa nhỏ hẹp của gia đình.
Các con còn lại của Tiên Tiến và Tiểu Mạn cũng lần lượt bước ra thế giới, mỗi người mang theo một mảnh lồng gà cũ kỹ từ quê hương. Đứa con trai thứ, Trang Hảo Dương, bị cuốn vào những duyên nợ lầm than với một cô gái nơi xa, rồi phải đối mặt với sự lựa chọn giữa tình yêu cháy bỏng và trách nhiệm với dòng họ. Cô con gái út, Trang Hảo Mai, lại tìm thấy chính mình trong một cuộc hôn nhân không như mong đợi, giữa những xoay vần của cuộc kinh tế mới mẻ và những cái giá phải trả cho sự tự do.
Họ lớn, họ yêu, họ đau, họ lạc lối. Nhưng bất kể rời xa hay trở về, tổ ấm xưa vẫn là cái bóng dài vô hình, là điểm đến cuối cùng. Họ học cách nối những mảnh ghép đời mình với nhau, chấp nhận rằng một Khoảng Thời Gian Tuyệt Vời không phải là chuỗi ngày bình yên mãi mãi, mà là hành trình đối mặt với những mảnh vỡ của bản thân và của nhau, rồi từ đó kiến tạo lại ý nghĩa cho cuộc đời trong một thế giới luôn biến đổi.






