Ánh đèn thành phố Hàng nhập nhòe trong màn mưa lạnh, từng vụ án mạng kinh hoàng xé toang nhịp sống thường nhật. Ninh thành - đô thị lân cận cũng chìm vào vòng xoáy tang thương khi những cái chết tương tự lần lượt xảy ra như lời nguyền. Tên sát nhân như bóng ma đằng sau màn sương, để lại hiện trường hoàn hảo đến kinh hãi. Không bằng chứng. Không vân tay, không dấu vết, không camera ghi hình - chỉ hai chữ hoàn hảo ám ảnh từ vụ này sang vụ khác.
Điều kỳ quái nằm ở chi tiết ma mị: mỗi nạn nhân đều ngậm chặt trong miệng điếu thuốc Lợi Quần tẩm ướt máu. Mùi nicotine hòa lẫn máu tanh tạo thứ khí vị tử thần. Kèm theo đó là tờ giấy trắng dán đầy thách thức: Hãy đến bắt ta… - lời văn lửng lơ như cười nhạo cả hệ thống pháp lý.
Phòng điều tra ngổn ngang tài liệu, bức tường ghim kín hình nạn nhân đầy ám ảnh. Đội đặc nhiệm vật lộn với câu hỏi không lời đáp: Sao có thể phạm tội không chứng cứ giữa thành phố hiện đại? Từng manh mối vụt tắt như diêm ướt. Áp lực đè nặng khi truyền thống đưa tin châm chọc: Bóng ma Lợi Quần thách thức công lý!
Giữa tất cả, điếu thuốc méo mó trở thành lời nhục mạ. Mỗi làn khói từ kẻ sát nhân như quấn lấy cổ đội điều tra. Rõ ràng có ẩn ngữ trong biểu tượng ấy, nhưng mọi suy luận đều vỡ vụn trước nghịch lý không thể chối cãi: tội ác hoàn hảo buộc người ta phải tin vào bàn tay vô hình, dù khoa học - thứ họ tôn thờ - đã bất lực.
Cốt truyện dường như thì thầm câu hỏi lớn hơn: Phải chăng tội lỗi không chứng cứ mới là thứ đáng sợ nhất? Khi ranh giới thiện ác nhòe đi trong màn kịch tính được dàn dựng quá xuất sắc...





