Trong bóng tối im lặng của một đêm bão tuyết, những hạt bông trắng xóa không chỉ xóa đi dấu vết trên mặt đường, mà còn che lấp cả những điều thật giả đan xen trong lòng mỗi con người. Do Kyung (Jung Ryeo-won) lái chiếc xe lao vun vút trong cái lạnh cắt da, bên cạnh là người chị gái đẫm máu, ánh mắt hoảng loạn cùng hơi thở đứt quãng. Cô kể lại sự việc, nhưng từng lời nói ra lại chẳng mấy mạch lạc, như thể cố ý hay vô tình mà lẫn lộn mọi thứ.
Ngay sau đó, nữ cảnh sát Hyun Joo (Lee Jung-eun) xuất hiện tại hiện trường, đôi mắt sắc bén lập tức nhận ra những điểm bất thường. Cô biết rằng, sau những lời khai rời rạc kia, chắc chắn có một sự thật đang bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày. Mỗi người khi kể lại vụ việc đều đưa ra một phiên bản khác nhau, tựa như những mảnh ghép rời rạc không thể khớp lại với nhau. Ranh giới giữa thật và giả dần trở nên mơ hồ, đến nỗi người nghe cũng bắt đầu tự hỏi: đâu mới là sự thật?
Khi màn đêm buông xuống và tuyết vẫn rơi dày đặc, mọi dấu vết vật lý đều biến mất. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là sự thật tâm lý, những góc khuất trong tâm hồn mỗi nhân vật, dần dần được phơi bày. Không Bông Tuyết Nào Trong Sạch, bởi sau mỗi hạt tuyết trắng tinh khôi kia có thể ẩn chứa những bí mật đen tối, những lời nói dối chất chồng lên nhau, và những động cơ sâu xa mà không ai ngờ tới. Câu hỏi lớn nhất vẫn còn đó: trong đêm tuyết phủ ấy, ai mới thực sự là kẻ thủ ác?





