Ánh đèn chùm treo trên trần nhà chiếu xuống thảm đỏ dọc hành lang, những vệt sáng mờ ảo như máu loang khi Yuki bước đi. Kiếm cơm bằng trò chơi sinh tử? - câu nói vang lên trong đầu khi chân cô chạm vào tấm thảm lạnh ngắt. Cổ họng khô bỏng, mùi gỗ mun ẩm mốc từ khe tường xộc thẳng lên mũi. Bàn tay run rẩy với lên cổ áo hầu gái, vải thô ráp cấn vào da thịt như lời nhắc nhở về tình thế nguy nan.
Trong phòng ăn, năm bóng người im lìm như tượng sáp. Người đàn ông tóc muối tiêu vân vê chiếc thìa bạc, mắt trắng dã lờ đờ nhìn đĩa súp đặc quánh trước mặt. Cô gái tóc ngắn găm chặt móng tay vào khăn trải bàn, để lại năm vệt rách dài. Tiếng đồng hồ quả lắc đập thịch từng nhịp, chậm rãi nghiền nát thần kinh. Có một kẻ trong bọn họ đang giấu dao - Yuki cắn môi đến bật máu khi nhận ra vệt loang hồng dưới tay áo người đàn bà mặc kirtle xám.
Mâm cỗ thịnh soạn bốc khói giữa bàn tựa như trò đùa ma quái. Một tiếng rít điện vang lên, màn hình plasma hiện chữ đỏ loang lổ trên tường gạch: CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI BỮA TIỆC KIẾM CƠM BẰNG TRÒ CHƠI SINH TỬ. Cô gái mặc váy caro đột ngột khụy xuống, ngón tay co quắp bới lên ngực - chiếc nơ đen thắt cổ cô ta siết chặt từ lúc nào. Tiếng thở rít lên từ năm cổ họng còn lại vang vọng như điếu văn tiễn biệt.







