Bạn sẽ làm gì nếu người trong mộng của mình bỗng nhiên “xì hơi” vang trời?Câu hỏi ấy, nghe có vẻ kỳ quặc, lại chính là chìa khóa vàng mở ra thế giới tâm lý đầy màu sắc của Aimi và Nami – hai cô bạn thân, kiêm… tình địch không hẹn mà gặp.
Đối với họ, tiếng “tủm” vang lên trong giấc mơ không phải là một sự xúc phạm, mà là một món quà vô giá. Đó là âm thanh định vị duy nhất, là dấu hiệu chắc chắn xác nhận rằng Kirio – chàng trai thầm thương trộm nhớ mà cả hai đều chưa bao giờ dám nói lên tên – đang hiện diện ở một góc nhỏ nào đó trong ý thức của họ. Và mỗi lần nghe thấy, cả hai lại cùng khóc. Khóc vì sung sướng, khóc vì một sự kết nối tưởng chừng như viển vông bỗng trở nên chân thực đến lạ lùng. Đây không phải chuyện cổ tích, nhưng với họ, nó còn đẹp đẽ hơn cả cổ tích. Một câu hỏi triết học, theo cách hiểu riêng của đôi bạn, là: “Liệu một tiếng ‘tủm’ vô tội trong giấc mơ có đủ sức chứng minh tình yêu sâu sắc hơn một ngàn lời thề non nước?”. Câu trả lời của họ luôn là một nụ cười đượm nước mắt.
Để những lần “định vị” như thế không còn là sự may rủi, họ đã lập nên một nghi lễ đêm đầy trang trọng nhưng cũng không kém phần hài hước. Trước khi chìm vào giấc ngủ, họ sẽ cùng nhau lặp lại một tràng những lời cầu nguyện vô hình, những lời chúc tốt lành gửi đến Kirio, dù anh chẳng biết đến sự tồn tại của họ. Họ liệt kê, theo một kiểu ca công cụ kỳ lạ, từng chi tiết nhỏ bé họ mê mẩn ở anh: khuôn mặt nghiêm nghị khi tập gym, đường nét cổ tay khi cầm cốc cà phê, thói quen nhăn mày khi đọc sách, thậm chí là “bản sắc đặc trưng” của những cú “xì hơi” khác nhau – phân loại theo độ vang, độ dài và… thời điểm trong giấc mơ. Mọi thứ đều được ghi chép lại trong một cuốn sổ bí mật, từ những điều lớn lao đến những chi tiết “nội tạng” tưởng chừng vô nghĩa. Với họ, yêu một người là yêu cả những thứ tồi tệ nhất và vô cùng bình thường nhất của người ấy.
Thế nhưng, tất cả những điều này vẫn chỉ là những trò chơi an toàn trong phạm vi tưởng tượng. Khi thực tại ập đến, khi một cơ hội có thể thay đổi tất cả lần đầu tiên xuất hiện – có lẽ là một buổi tiệc, một dự án chung, hay một lời mời đơn giản – mảnh ghép ổn định của họ lại rung động. Họ đứng trước một lựa chọn tồi tệ: giữ nguyên một tình bạn vui vẻ, hài hước, nơi họ có thể cùng nhau khóc và cười vì một người chung, và cùng chia sẻ mọi bí mật, hay đánh đổi tất cả để giành lấy một cơ hội mỏng manh cho tình yêu riêng tư.
Lựa chọn này không đơn thuần là “bạn bè hay tình yêu”. Nó là lựa chọn giữa một thế giới ký ức chung đầy tiếng cười và những giọt nước mắt hạnh phúc, với một bến đỗ tương lai đơn độc và không chắc chắn. Liệu họ có dám phá vỡ món đồ chơi hoàn hảo này để xây dựng một điều gì đó thực sự? Hay họ sẽ nhận ra rằng, đôi khi, những giấc mơ được chia sẻ lại càng đẹp đẽ hơn cả những giấc mơ trở thành hiện thực?
Câu chuyện của Aimi và Nami không phải là câu chuyện về việc thắng lấy được chàng trai trong mơ. Đó là bản giao hưởng phức tạp của sự hy sinh, tình bạn đích thực và cả những ham muốn trái ngược nhau. Trong thế giới của Kirio Fan Club, hạnh phúc đôi khi không nằm ở việc sở hữu, mà ở việc được cùng nhau mơ về một ánh sáng chung, dù ánh sáng ấy chẳng bao giờ biết đến bóng dáng hai người đang dõi theo nó từ đằng xa.







