Những tòa nhà chật chội, xếp chồng lên nhau như những khối Lego vô định hình, bê tông và tôn ọp ẹp xen lẫn với những mảng tường màu mè, ngổn ngang mà mang tên Cửu Long. Nơi đây là một hầm ngục đô thị khổng lồ, một hang ổ khồn ngoごめん phtối bỏ rơi thời gian và bị thế giới hiện đại lãng quên. Những người dân sống ở đây, những người hằng đêm say mê ấp ủ kỷ niệm về một Hồng Kông xa xưa, coi Cửu Long như nơi trú ẩn của hoài niệm.
Reiko Kujirai, một kẻ lạc lõng giữa mê cung xiêu vẹo này, vốn không phải là người thuộc về tầng địa tầng này. Cô là một realtor trẻ, có gương mặt lương thiện và đôi mắt liếc nhìn như thể đang hoài nghi tất cả mọi thứ. Bruno cap, một mảnh phù hoa ngộ nghĩnh, luôn đeo trên đầu cô như một tuyên ngôn chống lại cảnh ngột ngạt của nơi này. Mỗi lần cô bước chân vào Cửu Long, cô cảm thấy như lạc vào một thế giới nào đó rất xa lạ, một thế giới đầy mùi âm u của khói bụi và những câu chuyện chưa được kể. Reiko chỉ đến đây vì công việc, vì một trong những cô gái muốn tìm cả một khu vực để được tái tạo thành một khu mua sắm thời trang, một mảng sáng mới trong luồng đời sống cũ kĩ.
Trái ngược với Reiko, Hajime Kudou, đồng nghiệp duy nhất của cô ở Cửu Long, là một nhà kiến trúc sư bụi bặm nhưng có tâm hồn lãng mạn. Anh ta là người sinh trưởng và lớn lên trong những con hẻm nhỏ đầy tiếng máy móc gõ gõ như muốn chống lại sự tĩnh lặng của thời gian trôi. Hajime yêu Cửu Long với tất cả trái tim anh: với những công trình đã hun đúc theo thời gian, với những vết nứt khêu gợi một câu chuyện lịch sử ngang qua. Anh còn tham gia vào hoạt động mang tên Projekt Zukunft Kalifornia, một dự án cải thiện Cửu Long, nhưng nó không được lòng mình. Cả hai đối lập nhau như hai mặt của một đồng xu.
Mặc kệ tính cách khác biệt sâu sắc, họ lại cùng nhau dành thời gian ở những quán trà nhỏ, chia sẻ những câu chuyện, những ước mơ và những nỗi buồn. Mặc dù luôn bất đồng về mọi thứ, từ cách thức biến đổi Cửu Long đến sự lựa chọn món ăn, họ lại thường xuyên cười trong sự bất đồng, tìm thấy một niềm vui lạc màu trong sự tồn tại của người còn lại.
Một buổi chiều chật vật, trong cơn bão bụi cảng bỗng rơi xuống, bọn họ trốn vào một nhà hàng nhỏ. Cuộc trò chuyện về Cửu Long, ngắn gọn, với những câu hỏi buông ra vào lúc kết thúc câu chuyện, sau đó là một phút im lặng. Thi thoảng, tiếng gió hú như muốn hòa lẫn với tiếng gõ nhẹ của từng bàn rơi xuống. Thì thầm như muốn tránh sự im lặng này, Hajime nói với Reiko, “Tôi đánh xe ba gác chở cô về, nó sẽ thật tuyệt.”
Reiko bị sốc bởi lời đề nghị của Hajime. Anh ta, người luôn tôn trọng sự độc lập của cô, nay lại muốn giúp đỡ cô như thế. Mặc dù mang một cái hiểu lầm rồi một sự thắc mắc lớn, Reiko đã cám ơn Hajime bằng một nụ cười.
Hành trình trên chiếc xe ba gác qua những con hẻm chật hẹp, không khí ẩm ướt và bụi bẩn như một bức tranh sặc sỡ về Cửu Long. Dù náo nhiệt, những con đường hầm nêu hoa bằng đèn neon và những người qua lại, nhưng Reiko chỉ tập trung vào khuôn mặt của Hajime. Anh ta mỉm cười, đôi mắt đượm một niềm vui chân thành, như thể anh ta đang mang cô đi qua một thế giới bí mật riêng của chúng ta.
Điều gì xảy ra tiếp theo là một cơn bão tố đã rung động trái tim Reiko. Khi xe dừng lại, Hajime đã đưa tay mình ra khỏi đồng phục, mềm mại, động tác không chủ ý chạm vai Reiko. Một cảm giác kỳ lạ, một trực giác mãnh liệt đánh lừa cô. Sau đó anh ta bỗng nhiên rút tay ra, lời xin lỗi lắp bắp, ửng đỏ hai má. Cô cảm nhận được sự ngập ngừng, sự bất an của anh ta, cảm nhận được sự rối loạn trong nỗi nhớ của anh.
Reiko cuối cùng đã hiểu rằng tình cảm của Hajime dành cho cô không đơn giản chỉ là sự thân thiết. Bốn mươi năm đi khách sạn, không kỷ niệm nào cô nhớ lại với Hajime chút gì. Điều này buộc cô phải suy ngẫm, là một lời giải thích chưa thấy rõ ràng về mối quan hệ của hai người, và một cuộc điều tra đầy bí ẩn về một quá khứ bị quên lãng.
Bị thôi thúc bởi một dòng nước ngầm nào đó, Reiko bắt đầu tìm kiếm những mảnh ghép còn lại của ký ức riêng.
彼女は一通り。







