Ngày ấy, đúng vào thu năm đầu tiên trung học, Arata Kouda bước vào khu rừng bên cạnh trường trong một buổi chiều se lạnh. Tình cờ, cậu phát hiện một sinh vật kỳ lạ nằm co ro dưới gốc cây. Nó trông nhỏ xíu, lông mềm ấm màu tro, với đôi mắt to tròn và chiếc mỏ ngắn nhọn, giống hệt một chú chim non hoang dã – đó là Kujima. Thấy nó run rẩy vì đói lả, lòng thương xót trào dâng, Arata chẳng ngần ngại cẩn thận nhặt nó lên, nguyện định tìm một nơi ấm áp tạm thời.
Kujima được mang về ngôi nhà nhỏ của gia đình Kouda. Nhưng lúc đó, cũng trùng hợp, anh trai cả của Arata – người mà cả nhà đều đặt nhiều kỳ vọng – vừa nhận được tin trượt đợt thi tuyển sinh đại học. Nỗi thất bại, tủi nhục và áp lực đè nặng lên không khí gia đình khiến mọi người chìm trong im lặng u ám. Và chính trong bối cảnh ấy, Kujima, vốn đang tưởng chỉ là một gánh nhẹ bỗng dưng... Kujima Hót. Nó không còn là sinh vật yếu ớt ngơ ngác, mà bỗng dưng trở nên quá khích, ríu ran không ngớt, nhảy nhót khắp nơi với một năng lượng bất thường, thậm chí cả nhà kinh ngạc khi thấy nó bắt chước đến cả tiếng cười khúc khích của anh trai thất bại! Sự xuất hiện bất chợt và thái độ quá khích đến mức Kujima Hót của nó khiến gia đình Kouda, vốn đang bất ổn, mất hoàn toàn kiểm soát. Nó cứ thế ở lại. Không phải như một vật nuôi thông thường, mà như một thành viên đặc biệt, một nguồn năng lượng ngẫu nhiên, khó lường – đóng góp phần không nhỏ vào việc khiến Cả Nhà Véo Von hàng ngày từ những giờ sáng sớm đến tối muộn.
Kujima nó tự thú nhận một điều kỳ lạ một buổi tối khi Arata đang lo lắng hỏi về nó: Anh Kouda à, tớ sẽ ở đây cho đến khi nào... cho đến khi tớ vượt qua được cái mùa đông khắc nghiệt này, rồi đón nhận cái ấm áp của mùa xuân đến nữa đó. Nó nói với đôi mắt nhìn xa xăm, như thể đang hướng về một chân trời rất xa, khiến Arata bỗng cảm thấy có gì đó không đơn giản. Nhưng cũng chỉ thế là đủ. Mùa thu qua đi, giá rét mùa đông bắt đầu len lỏi từng chút. Cả nhà Kouda, với thêm tiếng hót ồn ào của Kujima và sự hỗn loạn nó mang lại (khiến đôi khi Cả Nhà Véo Von lên đến cực điểm), vẫn cố xoay xở qua ngày. Và Arata, cùng anh trai và cả cha mẹ, cứ ngơ ngác chờ đợi. Chờ đợi cái sự ấm áp của mùa xuân mà Kujima kia nhắc đến. Nhưng... liệu mùa xuân có thực sự mang lại điều mà tất cả họ đang chờ đợi? Hay nó lại ẩn chứa một bí mật nào đó, không chỉ liên quan đến con chim kỳ lạ này, mà còn đến cả tương lai của chính ngôi nhà đang chìm trong hỗn loạn này? Kujima cứ hót riết lên, Cả Nhà cứ xoay von hoài, và mùa đông thì dài... thật dài.







