Cuộc sống vốn đã dày đặc áp lực thi cử lớp 9 như một đám mây đen ùn ùn kéo tới bên Arata Kouda. Giờ học dày đặc, bộ công thức Toán học cứ như những con rắn quấn quanh trí óc, và cảm giác mệt mỏi, lo âu cứ thế ùa đến mỗi khi đêm xuống, khiến cậu chợt thấy căn hộ mình sống chật chội và im lặng đến lạ. Một buổi chiều, khi chỉ còn mình tại nhà, Arata bất ngờ nghe thấy một tiếng động kêu hororo... hororo... lạ tai phát từ ban công. Cậu lén từ cửa sổ bước ra, và bật ngỡ người: đó là một sinh vật thật sự phi thường! Kujima cao ngang mái nhà, bộ lông xám trắng rậm rạp, cặp mắt to tròn màu ngọc lam sáng lên hiếu kỳ, và nói được tiếng Nhật giọng đặc trưng: Chào cậu, nhà giờ người đâu hết rồi? Mày bụng đói quá, cho ăn đi! Kujima Utaeba Ie Hororo! Câu nói kỳ quặc ấy cùng sự xuất hiện hoang đường ấy đủ khiến Arata choáng váng. Vừa định la mắng, Kujima đã lỡ một bước, chân to đùng đạp văng tấm màn che cửa sổ cũ kỹ, khiến cả khung cửa phát nắc rắc vỡ tan trước mắt choáng váng của cậu học sinh lớp 9.
Nhà cửa trở nên hỗn loạn. Kujima không chỉ cướp gian bếp, nuốt sạch nửa gạo trong nồi cơm điện còn định nhảy vào tủ lạnh vì thấy ánh sáng đỏ lấp lánh ở bên trong. Hành động vô tri đến mức kinh ngạc của nó: xé tan gối枕沙發 để làm ổ lông trên sàn phòng khách, nuốt sạch cả khay trái cây đặt sẵn trước mặt chị gái Arata khiến cô suýt ngất, hay nghịch điện thoại gọi ngẫu nhiên cho cô hàng xóm có giọng nói ấm áp mà nó tin là mẹ... Cả nhà như bị cuốn vào một cơn xoáy ngược đầy hỗn độn. Ban đầu, Arata chỉ thấy buồn bực, bực mình vô cùng. Lẽ ra nên đuổi nó đi, nhưng mỗi khi ánh mắt ngây thơ, đôi chân to bè lại bước lích kích trong nhà, tiếng cười hororo... hororo... vang lên ngây ngô, cậu lại không nỡ. Cái bão thế lực này như một luồng gió lạ thổi tan đi những gợn buồn tù lù trong cậu.
Dần dà, thứ hỗn loạn ấy lại trở thành liều thuốc chữa lành. Trong những buổi tối mệt nhoài ôn bài, tiếng rít gió khi Kujima hắng giọng thật to trước khi đánh rụng cả chậu cây cảnh ở cửa sò suddenly khiến cả nhà ai cũng bật cười sảng khoái. Mẹ Arata, vốn hay lo lắng cho con thi cử, cũng bật cười trước cảnh Kujima cố gắng lúi húi nhặt từng mảnh đất vỡ trong cái lồng ngực nhỏ bé của nó. Cậu bé lớp 9 phát hiện ra mình chẳng còn đơn độc trong cuộc chiến với áp lực học đường. Cha Arata, vốn ít nói, lại bất ngờ bật cười khi thấy nỗ lực thất bại của Kujima cố gắng tự nâng bàn phím đặt bên cạnh bàn học của con, khiến nó suýt té nhào. Ngay cả chị gái lấy tình nghi ban đầu cũng mềm lòng, bắt đầu dọn dẹp ổ lông mà Kujima làm ra mà không hề than phiền. Sự hiện diện ngổn ngang, phi lý của Kujima lại thổi bùng lên ngọn lửa ấm áp, nối lại những dải rời rạc trong gia đình. Kujima Utaeba Ie Hororo – câu nói kỳ dị ấy giờ đã trở thành tiếng cười rộn ràng, là sự ấm áp củng cố những tình cảm gia đình khi áp lực thi cử dày đặc nhất. Arata hiểu rằng, giữa những ngày ôn thi chật vật, đôi khi cần một chút hỗn loạn ngọt ngào, một sinh vật phi thường biết ăn biết nói (và cả phá) từ Nga, để nhắc nhở rằng bên cạnh những trang sách, còn có tiếng cười, sự gắn kết và tình yêu thương vô điều kiện. Và Kujima, với cái bụng luôn đói và đôi chân to bè, đã trở thành thành viên không thể thiếu trong Nhà Khororo đầy tiếng cười đó.







