Trường tiểu học Franklin đông đúc vào giờ tan học - đúng khoảnh khắc chiếc Ford cũ của Vic Davis lách qua bãi đậu xe ngổn ngang, anh đã ngửi thấy mùi nguy hiểm. Mùi xăng nồng từ chiếc van đen bụi bặm đỗ chệch vạch, cánh cửa sau hé mở đủ để lộ bóng ba gã đàn ông ký hiệu tay nhanh như mã Morse... Nhưng Vic chỉ kịp nhoẻn miệng cười khi thấy cô con gái nhỏ đang nô đùa dưới tán sồi. Gót giày anh vừa chạm vỉa hè thì một tiếng la thất thanh xé không khí:
“Bắt lấy con bé kia!”
Từ chiếc van đen, ba bóng người xông thẳng về phía bé Angie - con gái Thẩm phán Harold Whitmore, người sắp bỏ Lá Phiếu Giải Cứu định đoạt số phận vụ án khủng bố quy mô toàn liên bang. Vic vồ con gái vào lòng trong tích tắc, nhưng Angie đã bị giật mất khỏi hàng ghế dài bằng một cú siết cổ tinh vi.
“Không phải nhiệm vụ của mày, Davis!” - thằng cầm súng Shortgun gầm gừ, hằn học nhận ra cựu đặc vụ Biệt đội Delta. Nó không ngờ vị khách không mời lại chính là “Cáo Đen” từng khiến phe cực đoan Áo Trắng khiếp vía năm nào.
Góc sân trường bỗng rung chuyển bởi tiếng nổ xé màng nhĩ - đồng nghiệp của Vic từ Cục ATF đã kịp phong tỏa lối thoát. Chiếc van bốc cháy, nhưng bọn khủng bố vẫn lao đi như xác sống, tay không rời khỏi cổ Angie. Giữa làn khói đặc, Vic quặn lòng nghe tiếng khóc của con gái mình: “Bố ơi, chúng bắt bạn ấy!” Anh nuốt trọn nỗi sợ vào bụng, mắt nhìn đồng hồ đếm ngược - 40 phút nữa, phiên tòa sẽ bỏ Lá Phiếu Giải Cứu hủy diệt tổ chức của chúng, và Angie sẽ thành con tin hiến tế.
Trong căn hầm bỏ hoang dưới lòng nhà thờ cũ, Vic giật mình khi nhận ra kẻ cầm đầu: gã cực đoan Karl Hertz - khuôn mặt từng xuất hiện trong hồ sơ tuyệt mật Biệt đội Delta. Hertz khịt khịt mũi, chĩa điện thoại livestream về tòa án: “Một mạng trẻ đổi một lá phiếu, thẩm phán. Huỷ Lá Phiếu Giải Cứu đó đi, không thì xem con gái ngươi tắt thở trên màn hình!”
Vic lặng lẽ tháo chiếc đồng hồ đeo tay - vỏ ngoài là thép, ruột là ổ cứng chứa chip định vị độc quyền Delta. Anh đặt nó lên xác thùng hàng mục nát, mắt không rời hai đứa trẻ đang run rẩy trong góc tối. Giờ giải cứu phải đúng tốc độ ánh sáng: 5 giây để trèo lên kệ sách mục ruỗng, 3 giây dùng thắt lưng kim loại đoản ngắn mạch hệ thống đèn, và 1 giây lao vào Hertz như bão táp trước khi hắn kịp bóp cò.
“Bố…” - tiếng con gái nức nở khi Vic ôm chặt Angie cùng lúc tiếng súng nổ. Viên đạn xuyên qua bả vai anh găm vào tường, nhưng Hertz đã gục ngã dưới cú đấm trời giáng. Bên ngoài, tiếng còi ủn ỉn của xe SWAT vang lên đúng lúc màn hình tòa án tắt phụt. Lá Phiếu Giải Cứu đã không còn cơ hội bị hủy bỏ.
Vic gượng cười khi con gái líu ríu hỏi về vết máu trên áo: “Chuyện nhỏ thôi con, tại bố… đi đón con hơi vội.” Đâu đó trong đám khói, đồng hồ định vị vẫn nhấp nháy đỏ như trái tim thầm lặng của người cha đặc vụ - kẻ đã đánh đổi cả sinh mạng để hai đứa trẻ được về nhà trước giờ ăn tối.






