Cảnh sát c总局 lại chìm trong không khí ngột ngạt như những ngày trước Sakuya qua đời. Nhưng Sakuya? Cô chú Sakuya đó, thám tử lão luyện với ánh mắt sắc sảo kia giờ đây lại đứng đấy, trước mặt cả phòng, bản báo cáo vụ án mới còn cầm trên tay chưa ngả tí nào. Đồng nghiệp thì mắt tròn xoe, miệng há hốc. Không ai dám lên tiếng, chỉ có tiếng quạt trần rít lên đều đều như tiếng thở dài của chính cảnh sát总局 này. Sakuya lắc đầu, khẽ thở dài như thèm một điếu thuốc không có, rồi khẽ tự nói với chính mình, giọng như than thở: Lại có án mạng nữa rồi, thám tử. Thế giới này cứ mãi mê sát hại nhau.
Chuyện Sakuya tử vong cũng chỉ cách đây vài tuần thôi. Dòng sông đêm lạnh lẽo, tiếng hét trong màn sương, rồi kết cục... anh được tìm thấy, vô cùng bất động. Lên quan khám nghiệm cả nhiều người, kết luận rõ ràng: chết đuối. Tang lễ đã định sẵn, mọi người có vẻ buồn bã. Nhưng rồi... vài ngày sau, Sakuya bình nhiên bước vào văn phòng như thể anh mới chỉ đi nghỉ phép một tuần. Gương mặt vẫn nghiêm túc, đôi mắt vẫn long lanh như mọi khi. Quần áo hơi cũ một chút, nhưng đó là tất cả. Cả đồn phảng phất sự bàng hoàng, người thì lắc đầu không dám tin, người thì nhỏ giầm bàn tán, gọi anh là bóng ma总局, từ cõi chết quay về. Một thanh niên cảnh sát mới còn suýt nhảy khỏi ghế khi thấy Sakuya đứng sau lưng anh. Nhưng Sakuya, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, cái nụ cười khiến người ta rùng mình ấy, rồi nói: Chuyện gì vậy, bạn trẻ? Tôi chỉ đang... nghỉ ngơi một chút thôi. Giờ đừng có làm phiền tôi với bản án mạng mới này. Anh chỉ vào tập giấy trên bàn.
Vụ án lần này nghe có vẻ đơn giản hơn nhưng vẫn rắc rối. Một chủ nhà giàu bị bóp chết trong phòng khóa kín, nghi phạm chính là người vợ trẻ đẹp kiêu sa đang đứng ngay trước mặt Sakuya, vẻ mặt thản nhiên đến đáng ngờ. Mọi bằng chứng đều chỉ về phía cô. Nhưng Sakuya, lão thủ lĩnh đã tái sinh này, lại chỉ liếc nhìn góc phòng tối, nơi bóng đổ dài như hình ma ám. Anh chậm rãi đặt bản báo cáo xuống, lẩm bẩm: Lại có án mạng nữa rồi, thám tử... Và lần này, ai là kẻ sát hại thật sự, ai chỉ là con rối? Anh nhìn thẳng vào người vợ, nhưng ánh mắt lại vấp phải một thứ gì đó khác ở phía sau lưng cô, thứ mà chỉ những người đã nhìn thấy cái chết mới có thể thấy được. Cái lạnh từ vụ án trước dường như chưa tan hẳn, giờ lại thêm một lớp sương mờ mới từ cái chết mới.
Sakuya rót thêm nước cho mình. Cốc cà phê nguội bên cạnh đã vơi đi một nửa, dấu vết của những đêm không ngủ và những bí mật không thể chia sẻ. Lần trở về này, có chút gì đó khác. Anh không chỉ là thám tử giải án. Anh là một thám tử đã chết. Và sự sống lại của anh, có lẽ không phải là một phép màu, mà là một lời nguyền, hay một sự trừng phạt nào đó chưa rõ? Mỗi khi anh nằm xuống, tưởng chừng là cuối đường, rồi lại thức dậy với một vết thương mới, một ký ức thêm đau đớn, và một án mạng mới chờ đợi. Lại có án mạng nữa rồi, thám tử... Câu nói đã thành điệp khúc trong cuộc đời anh. Chỉ bây giờ, anh không còn chắc chắn rằng mình thực sự sống, cũng như không chắc chắn về sự thật đằng sau những cái chết đang đè nặng lên đôi vai này. Ánh mắt Sakuya nhìn qua khung cửa sổ, thẳng vào màn đêm lạnh lẽo, như đang chờ đợi... có phải lần này, cái chết sẽ là mãnh liệt hơn? Hay anh sẽ thức dậy một lần nữa?






