Bụi cuốn ngược lên trời, loang máu dưới bánh xe vật tư y tế đổ nghiêng. Merrick Beckford nện một phát đạn vào không trung, giọng khàn đặc: “Cứu thuốc, hay cứu mạng?”. Kẻ đối diện anh không phải Apache – mà là ba gã mặt sẹo chĩa súng ngược về phía xe. Phi vụ hộ tống giờ thành trò cá lớn nuốt cá bé.
Vùng đất chết không chỉ thiếu nước. Nó còn đói cả linh hồn. Bốn con người buộc phải trao mạng sống cho kẻ họ gọi là “đồng minh tạm thời”. Gã cựu lính đánh thuê khệnh khạng vớ vẩn về “lương tri”. Tay trộm ngựa thích châm lửa đốt xác rắn khô. Và cô gái da nâu luôn móm mém nhai thứ lá đắng – hệt như chính số phận cô. Lằn Ranh Đỏ ập tới trước khi họ kịp thấy bóng kẻ trinh sát Apache: Một mũi tên xuyên qua yết hầu gã đánh thuê. Tay trộm ngựa giật cò trước khi não kịp ra lệnh.
Tiếng hú dội từ vách đá. Thứ âm thanh khiến đá cuội lăn rào rào dưới chân. Merrick biết họ đã giẫm phải điều không thể chuộc lại. Lằn Ranh Đỏ giờ là vòng vây của những ống tên tẩm máu chó sói. Apache không cần xua giáo dài đuổi theo – họ biến sa mạc thành chiếc bẫy sống.
Máu khô dính trên ruột súng. Bốn kẻ trở thành mồi ngon cho bầy kền kền đói. Tay trộm ngựa gãy chân sau cú ngã dốc đá. Cô gái thở dốc thều thào: “Chúng nó đang xâu xé tôi… Mùi máu… trong hơi thở…”. Merrick nghiến răng đẩy thùng thuốc cho gã cựu lính đánh thuê: “Máu của mày hay máu của họ? Chọn!”.
Sao trên trời vẫn lạnh. Nhưng Lằn Ranh Đỏ thì không ngừng cháy.







