Hãy cùng tôi lăn vào mớ ký hỗn độn của Sakutaro, nơi một cái gật đầu ngắn ngủi từ Kuji có thể xé toang cả bức tường tự xây suốt tám năm qua.
Mở rộng:
Mùi giấy tờ ẩm mốc và cà phê nguội đặc quánh trong văn phòng nhỏ khiến Sakutaro gần như ngạt thở. Dịch rớt đơn hàng lớn thứ ba trong tháng, lời reo cười khinh bỉ của đồng nghiệp như tiếng chuông vang trong tai chói tai. Anh ngả người ghế, tay nạm trán, cảm thấy chính mình đang sụp đổ thành đống bã mía. Dưới mái nhà này, anh không còn là Sakutaro từng mơ mộng, chỉ là một bóng ma thất bại, lẩn quẩn trong vũng lầy chính mình đào. Đôi khi anh ước một cơn bão, bất kỳ cơn bão nào, để cuốn trôi hết thứ củi mục này đi. Chỉ là... bão đâu tìm?
Và bão, kiểu của riêng Kuji, luôn đến không báo trước.
Là tiếng gõ cửa khô khốc, không một lần chào hỏi. Sakutaro ngẩng lên. Kuji. Luôn là Kuji. Áo sơ mi sặc sỡ, cắt may tôn dáng, đôi mắt sắc như dao cạo, với một nụ cười góc cạnh, lạnh lẽo như thép rèn. Kẻ đã từng suýt khiến Sakutaro thiêu rụi cả thế giới mình vun đắp trong một đêm điên loạn tám năm trước – và rồi đạp đổ tro tàn đó vào sáng hôm sau, trở thành ký ức đau đớn mà Sakutaro dồn hết sức mạnh để chôn vùi, nhưng không bao giờ thực sự chết.
“Tần suất thất bại tăng lên đấy, Sakutaro-san.” Giọng Kuji trầm và gai góc, như tiếng sột soạt của tiền trên bàn bạc. Anh ta bước vào, không cần mời, đôi mắt quét ngang căn phòng chật hẹp, nơi bàn làm việc Sakutaro ngập trong đơn từ, rác rưới như chiến trường thu nhỏ. “Vẫn lối mòn nhạt nhẽo như xưa. Không còn chút lửa nào? Hay bạn chỉ cháy mình cho vô ích?”
Áp lực gặm nhấm. Những lời châm chọc sắc sảo như những mũi dao nhỏ, xuyên qua lớp vỏ chai cứng mà Sakutaro cố gắng bám lấy hàng ngày. Nhưng khi ánh mắt Kuji trượt qua, chỉ dừng lại một khắc… một khoảnh khắc ngắn ngủi đến gần như không thấy… Sakutaro cảm thấy nó. Không phải chỉ là sự khinh miệt. Giữa những tầng lớp lạnh lùng đó, một tia gì đó khác lóe lên – một vệt khói xanh mờ ảo, giống như màu khói thuốc mà họ hít thở rình mưa trên thượng tầng khu trung tâm thương mại tám năm trước. Một chút gì đó hoài niệm, một chút gì đó… khao khát? Hay chỉ là ảo ảnh của một tâm trí mệt mỏi?
Cái tên Life in Smokey Blue bỗng chốc hiện lên trong tâm trí Sakutaro, không phải như một khẩu hiệu ngầu, mà như một bài hát đau đớn, một kỷ vật hỏng. Đó là màu sắc của đêm đầu tiên – khói thuốc lam nhạt từ điếu thuốc Kuji, ánh đèn neon xanh lạnh rọi trên mặt phố mưa, và vị rượu whisky khói vương sau môi họ khi họ hít hà lẫn nhau, nghẹt thở vì ham muốn và sự tuyệt vọng. Đó là màu sắc của sự tan vỡ lúc bình minh – những lời nói cay độc của Kuji, hình ảnh anh quay lưng bỏ đi dưới làn mờ khói hậu sự. Là màu của nỗi ám ảnh khó tẩy rửa.
Sakutario nuốt một cái khô khốc. Khuôn mặt Kuji vẫn không đổi, nhưng một đường hằn sâu hơn nơi khóe miệng, như thể đang cố gắng giữ cho cảm xúc không tràn ra. Hai người đứng đó, giữa cái không khí nặng nề của thất bại và quá khứ, khoảng cách giữa họ không chỉ là bốn mét căn phòng, mà là tám năm giam cầm chính mình. Và trong khoảnh khắc im lặng ngập nước khói tưởng tượng đó, ngọn lửa trước đây chỉ âm ỉ trong tro tàn bỗng co quắp, gào lên cháy sáng trở lại. Phải chăng sự hiện diện của Kuji không phải là cơn bão xóa sạch, mà lại là gió的最后吹起 còn lại một chút tro bụi? Tro bụi của một đêm duy nhất, một ký ức bi ai, nhưng cũng là thứ duy nhất khiến cảm giác sống trong Sakutaro, trong căn phòng ẩm mốc và thất bại này, còn một chút gì đó... cháy được nữa, dù chỉ là lửa than âm ỉ, khói xanh bi thương.
Sống trong Smokey Blue. Đó không phải là lựa chọn. Đó là thực tại mà Kuji, với sự hiện diện của anh ta đang định nghĩa lại, buộc Sakutaro phải đối mặt. Một lần nữa.







