Lilly Mất Tích (Phần 1)
Lilly không phải kiểu người biến mất một cách lãng đãng. Cô ấy là người đàn bà của những quy tắc nhỏ bé, những nếp nhăn trên giường trải thẳng phẳng mỗi sáng, và cà phê đen của mình phải pha đúng 7:15AM, không sớm hơn một phút. Việc cô biến mất không phải một sự cố, mà là một lỗ hổng trong thực tại, một mảnh ghép bị lấy đi khỏi bức tranh đời thường bình yên của vùng quê Harper’s Glen.
Đó là một ngày thứ Ba, tháng Chín. Mặt trời vẫn harsh và vàng, chiếu xuyên qua lớp lá phong đầu mùa. Bill, chồng Lilly, đi làm như thường lệ, khoác lên người chiếc áo khoác len thô, hôn vội lên má cô và nói về cuộc họp chiều. Lilly nói lại sẽ đi chợ cục, rồi đến trường đón con trai mười tuổi của họ, Ben. Tất cả đều trong kế hoạch. Tất cả đều bình thường.
Nhưng khi Bill trở về nhà lúc 6 giờ tối, cái bóng của cuộc sốc trước tiên là cảnh tượng trước mắt anh. Nhà bếp sạch sẽ, nhưng tối om. Không có ánh sáng vàng ấm áp từ bếp gas, không mùi thơm của thức ăn đang xào. Chiếc túi đi chợ – cái túi canvas cũ, quen thuộc – nằm yên trên bàn, đựng đầy rau củ quả tươi mới. Nhưng Lilly không có ở đó. Chiếc điện thoại của cô, cái máy iPhone cũ kĩ mà cô luôn cãi vã vì không muốn thay mới, nằm trong plug bên cạnh giường, đầy pin. Không có tin nhắn, không có cuộc gọi nhỡ.
Bill gọi tên cô, tiếng vang lên trong ngôi nhà gỗ trống rỗng, rồi tan vào sự im lặng đáng sợ. Anh kiểm tra phòng ngủ: tủ quần áo của Lilly, một nửa đã trống rộng, những chiếc váy và áo blouse cô thường mặc vẫn treo y nguyên. Chiếc vali nhỏ cô hay dùng đi công tác vẫn đứng trong tủ, bụi phủ đầy lên. Không có dấu hiệu chuẩn bị đùng đưng đựng hành lý. Cô đã đi đâu? Lúc nào? Làm sao?
Anh đến trường, tim đập thình thịch. Ben đã được giáo viên chính giữ an toàn, nhưng nhỏ nhắn hỏi: “Mẹ con gọi điện bận việc gì sao? Mẹ ấy hứa sẽ mua kem dừa cho con.” Không có Lilly. Không có kem dừa. Chỉ còn một lời hứa vỡ tan và một khoảng trống lạnh lẽo.
Cảnh sát địa phương, dưới sự chỉ đạo của trung úy Vance – một người đàn ông già dặn với đôi mắt nhìn mãi xa xăm – bắt đầu vào cuộc. Họ lục soát ngôi nhà với sự cẩn thận của những con nhện. Không có dấu hiệu xô xát. Không cửa sổ bị phá. Không tiền của bị mất, ngoài một ít tiền mặt trong ví Lilly, khoảng tám mươi đô la, vẫn còn nguyên. Chiếc xe Subaru Outback cũ của cô, màu xám, vẫn đậu trong garage. Chìa khóa vẫn cắm trong ổ.
Mọi thứ đều bảo tồn, chỉ thiếu một chủ nhân. Một sự biến mất hoàn hảo, như thể cô tan vào không khí một cách vô thanh vô kiến. Trong phòng khách, trên bàn cà phê gỗ sồi, bên cạnh chiếc ly chưa uống hết của Lilly – nước ép cam đá tan bớt – có một cuốn nhật ký da bì cũ. Bill chưa bao giờ biết Lilly viết nhật ký. Anh mở trang cuối cùng, ngày hôm qua. Những dòng chữ đẹp và gọn gàng của Lilly viết:
“Có điều gì đó không ổn. Tôi không nói được là gì. Chỉ là… ánh mắt. Cái nhìn từ người lạ trong cửa hiệu sách. Và mấy cái hoa thổ cẩm ở vườn sau – chúng bị đạp đổ. Không phải do Gấu (con chó nhà họ). Tôi cảm thấy… bị theo dõi. Nhưng ai lại theo dõi tôi chứ? Tôi chỉ là Lilly. Có lẽ tôi quá mệt.”
Dưới trang đó, có một dòng ghi chú lộn xộn, như một ý nghĩ vụt qua: “Phải hỏi Harry về con dao. Con dao ông ấy cho.”
Bill đứng đó, cầm tờ giấy, cảm giác nóng dần lên sống lưng. Harry là hàng xóm già, một thợ kim hoàn nghỉ hưu, sống cô độc bên kia bụi cây râm. Ông và Lilly thân thiện, thỉnh thoảng sang chơi, uống trà. Con dao? Một món quà? Hay một lời cảnh báo? Trung úy Vance ghi chú lại, ánh mắt cũng trở nên sắc lẹnh.
Vụ mất tích của Lilly không còn là một chuyện người lớn đi lạc. Nó bắt đầu rạn nứt, lộ ra những mảng tối nhỏ xíu dưới lớp vỏ bình yên của Harper’s Glen. Biểu tượng đơn giản của một người mẹ, một người vợ đã biến thành một câu đố. Và câu hỏi đầu tiên, câu hỏi nhỏ bé nhưng nặng trĩu: Lilly đã đi tìm điều gì, hay là cô đang chạy trốn khỏi ai đó – hay thứ gì đó – ngay trong chính thị trấn nhỏ này?
Phần đầu của bí ẩn đã được viết. Nhưng bản thân câu chuyện thì… Lilly ơi, cô đang ở đâu?






