Căn phòng trũng ra, bức tường về đêm như hút hết không khí. Lilly sống một mình trong ngôi nhà ấy, hay có lẽ nên nói là cô bị giam giữ bởi chính bóng tối và tiếng vọng của quá khứ. Cơn sốt hành hạ cơ thể cô từ chiều đến tối, da dẻ bỏng rát, khắp người rên rĩ. Nhưng cơn loạn trong đầu còn kinh khủng hơn. Nó bắt đầu từ tiếng thì thầm, một giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc, vang lên giữa những tiếng lách cách của đồng hồ.
“Mẹ ơi…”
Lilly quay về phía giường, nơi bóng dáng nhỏ nhắn của đứa con gái cô đã mất lấp lánh. Nó không phải ảo giác thông thường. Nó có hơi thở mát lạnh, đôi mắt to tròn ánh lên sự hiện diện khó tin. Một nụ cười, nhưng trong đáy mắt kia, là những vệt chua chát của sự oán hờn. Con gái cô, như một người dẫn đường ma quái, luôn đứng ở rìa tầm nhìn, chỉ tay về phía những góc tối đầy bụi bặm, nơi bóng dáng cũ kỹ của chính cô, một người mẹ, hiện lên mờ nhạt.
Lilly – người mẹ – vồ lấy những hình bóng ấy, vừa khóc vừa cười. Cô với tay vào khoảng không, ôm lấy hơi ấm giả tạo. “Con xin lỗi, con xin lỗi mẹ…” Tiếng nói của cô khản đặc, chứa đựng mùi rượu cũ và men say chưa kịp tan. Nhưng giọng nói ấy lại vang lên từ chính đứa con gái kia, như một lời mắng mỏ: “Mẹ đã không giữ lời hứa. Mẹ đã bỏ con lại.”
Cơn sốt dâng lên, biến những lời thì thầm thành tiếng gào rít. Máu dâng lên tận óc, thế giới xung quanh trở nên nhớp nhúa, không có quy tắc. Mảnh gương vỡ trên sàn phản chiếu một trăm khuôn mặt Lilly – một người mẹ đầy mặc cảm tội lỗi, và đôi mắt của đứa con gái đang cười khẽ trong từng mảnh kính. Ma túy trong cơ thể không còn là chất kích thích, mà là một loại nhiên liệu, đốt cháy mọi lý trẻ còn sót lại. Cô lao mình qua căn phòng, đập mạnh vào tủ lạnh, vai bê tông rướm máu. Nhưng cô không thấy đau. Cô chỉ thấy cái bóng nhỏ bé kia xuyên qua tường, vẫy tay, dẫn lối vào căn phòng chứa đầy đồ chơi cũ – nơi mọi thứ đều bị chôn vùi trong lớp bụi dày đặc.
Lilly sống một mình. Có lẽ đó là sự tha thứ duy nhất, hay thống khổ duy nhất còn lại. Cô thấy mình trôi nổi trong một đại dương của từ “lẻ loi”. Con gái cô không còn là người sống, mà trở thành một cái bóng sống động của mọi sự trách móc, mọi yêu thương chưa kịp giữ, mọi cái chết chưa được chấp nhận. Và cô, người mẹ, lao theo cái bóng ấy, mải mê, quên lãng. Quên rằng đây chỉ là ảo giác. Quên rằng cánh tay cô ôm hụp chỉ là không khí. Trong cơn điên ấy, ranh giới giữa kẻ bị ám và kẻ ám, giữa người chết và kẻ sống, giữa tội lỗi và nỗi đau, đã hoàn toàn tan biến. Chỉ còn một sự thật lấp lửng, vang vọng trong căn phòng vừa bị cô phá nát: Lilly sống một mình. Và cái bóng kia, con gái cô, không bao giờ rời đi.







