LỜI CỦA ANH:
Cô nghĩ mình có thể đoán hết ngóc ngách tâm trí tôi ư? Chuyện năm đó, đừng lôi ra đây mà đổ lên đầu công việc!
Giọng của anh khàn đặc, lạnh lùng như dao cứa vào không khí oi ả của thị trấn Georgia. Cảnh sát trưởng từng lăn lộn nơi chiến trường, vết sẹo dài trên gáy như một dấu chấm hỏi lớn về quá khứ ám muội. Khi án mạng đầu tiên xảy ra trong nhà kho bỏ hoang cuối con đường Mimosa, lời của anh chẳng qua là một mớ lý lẽ cứng nhắc. Người ta thì thầm: Ông ấy đang che giấu thứ gì đó... hay chính ông ta sợ sự thật?
LỜI CỦA CÔ:
Nếu anh còn nhớ mặt mũi phần tử phạm tội như nhớ đường về nhà cũ, có lẽ chúng ta đã không lạc vào mê cung này.
Cử chỉ sắc như dao cắt, cặp mắt nâu của cô luôn dừng lại quá lâu trên những bằng chứng mà đồng đội bỏ sót. Là phóng viên xứ này, cô thuộc từng cái cây ngã xuống, từng tiếng thì thầm trong quán rượu The Pine Owl tưởng chừng vô hại. Lời của cô, tưởng chỉ là ghi chép vụn vặt, hóa ra lại là mảnh ghép khiến cả thị trấn ngột ngạt này rung chuyển.
---
Bóng tối dưới dãy Mimosa không đơn giản là cuộc rượt đuổi giữa kẻ sát nhân và những phận người. Đó là vũ điệu tử thần của cặp cựu tình nhân từng hứa sống chết bên nhau, giờ chỉ còn biết dùng lời của anh và lời của cô để xiềng xích đối phương vào các suy luận lệch lạc.
Tessa Thompson đóng vai cô phóng viên khét tiếng vắt nhựa đời sống để bán tin giật gân, hút thuốc lá như muốn đốt cháy cả quãng đời gắn với người đàn ông từng là niềm tin duy nhất của cô. Còn Jon Bernthal? Chẳng cần dùng súng, ánh mắt cha chả đã hệt một viên đạn định sẵn mục tiêu: Hắn biết đấy, nhưng hắn chẳng bao giờ nói hết.
Ở Georgia, nơi gió nồm thổi qua bờ sông Oconee mang theo hơi thở xác chết, tình yêu rữa nát hòa làm một với chứng cứ phạm tội. Và khi chương cuối khép lại, liệu lời của anh hay lời của cô mới là cạm bẫy dẫn đôi bên vào vực thẳm?





