Giữa vùng đất Anh quốc hằn sâu dấu vết thời Trung Cổ, có một ngôi làng nhỏ tên là Oakhaven, bị lãng quên sau dãy núi mây sương mù. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm hơn, những phong tục cổ xưa hầu như đóng băng cùng lớp băng giá phủ kín con sông nhỏ xóm. Anne (Sophie Turner) và mẹ chồng, Morwen (Marcia Gay Harden), sống trong một túp lều tranh xiêu vẹn bên rìa rừng, nơi những cây sồi cổ thụ vươn cành như những ngón tay xương xẩu chỉ lên bầu trời xám xịt. Họ bị xã hội Oakhaven coi là những kẻ ngoài cuộc, bị lảng tránh bằng sự im lặng leo lét. Lời đồn về “nghiệp tà thuật” của họ không cần phải thốt ra – nó trôi trong làn khói bếp, trong ánh mắt né tránh của đàn bà khi họ gánh nước về, và trong những câu kinh khe khẽ thầm thì của lão già bên thờ.
Thomas (Kit Harington), chồng Anne, là người duy nhất từng cố đạp xóa tan bức màn đó. Khi anh biến mắt trong cơn chinh chiến tranh tranh gần边界 xa, nhiều người trong làng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi một ngày nọ, dưới lớp sương mù dày đặc, Thomas trở về. Anh không mang theo vinh quanh chiến trận, chỉ để lại đôi mắt trống rỗng và cơ thể run rẩy mỗi khi gió đêm hú. Sự trở về của anh không phải là lễ hội, mà là tiếng chuông báo tử khẽ khàng cho Oakhaven. Không khí bắt đầu đông cứng lạ thường, bầu không khí ngột ngạt như một chiếc áo giáp cổ xưa xiết chặt cổ họng cả làng.
Đúng vào thời điểm đó, một hiệp sĩ bí ẩn xuất hiện. Không phải hiệp sĩ thời trang lấp lánh, mà là một bóng người mặc giáp da cũ kỹ, không phát ra tiếng động khi đi. Hắn chỉ xuất hiện vào những đêm trăng đen, đứng trên ngọn đồi thượng, nhìn chằm chằm xuống ngôi làng. Và cùng với sự hiện diện của hắn là những cái chết kỳ lạ: con cừu của thợ lặn bị lột da không một vết thương, cái cây cổ thụ bên nghĩa trang nứt đôi từng thân như bị một bàn tay khổng lồ bóp méo, và lão mục sư già nhất làng chết trong giấc ngủ với nụ cười vặn vẹo trên môi. Tất cả đều không có dấu vết, chỉ còn lại những biểu tượng cổ xưa khắc lên mặt đất gần đó – những ký hiệu giống như được chép từ cuốn sách chết tiệt ngà voi mà Morwen một mối vẫn giữ kín trong tủ gỗ.
Anne, người vốn có một trực giác nhạy bén từ thuở ấu thơ, bắt đầu đánh thức phần ký ức đáng sợ trong mình. Cô nhận ra những biểu tượng đó không lạ, chúng là những vần thơ tang thương, những nốt nhạc của một điệp khúc mà cô đã nghe mẹ chồng thì thầm trong những cơn ác mộng nhiều năm trước. Cô lần theo dấu vết, khai quật ký ức bị chôn vùi của Morwen, và rốt cuộc phát hiện ra một sự thật đen tối: lời nguyền cổ xưa “Lời Thề Đền Tội” – được sưu tập bởi một tu sĩ điên cuồng thế kỷ trước – không bao giờ tắt. Nó đòi hỏi một “máu mạch” phải trả giá cho tội lỗi của cả một dân làng đã xé xác một phụ nữ bị nghi ngờ là phù thủy ngày ấy. Và máu mạch ấy, theo các chữ cổ, chính là dòng máu của hai mẹ con họ – Morwen, người mang dòng máu của nạn nhân, và con trai Jonathan (thay thế cho nhân vật Thomas trong bản mở rộng), người đã chết trong chiến tranh. Lời nguyền dường như đã nhận ra sự trở về của Thomas, nhưng thực chất, nó đang thực thi trên chính cơ thể sống của Anne, qua những giấc mơ kinh hoàng và những vết bỏng lạnh trên da mà cô không hiểu từ đâu ra.
Càng cố gắng tìm tòi, Anne càng thấy mình bị cuốn vào vòng xoáy. Morwen, vốn đã run rẩy trước sự thật, không còn là người mẹ chồng nghiêm khắc, mà trở thành một kẻ hoảng loạn sợ hãi trước quá khứ, bí mật che giấu những quyển nhật ký của mẹ mình – người từng là học trò của tu sĩ điên. Tin tức về sự liên quan củaAnne với những cái chết lan ra, và những ghen ghét, nghi kỵ lâu năm trong làng bùng nổ thành căm hờn. Đồng thời, hiệp sĩ bí ẩn – thực chất là hậu duệ của dòng họ đã khuất của nạn nhân – dần lộ diện, không phải để giết, mà để thực thia lời nguyền, đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng như văn bản cổ xưa quy định.
Trong cơn bão thông tin và hiểu lầm, Anne phát hiện ra một sự thật đảo lộn: lời nguyền có thể không phải là một lời nguyền cho người trong làng, mà là một lời nguyền do người trong làng – chính tổ tiên của họ – tạo ra để trốn tránh trách nhiệm. Cái chết của nàng phù thủy chưa bao giờ được công lý xét xử. Oakhaven đã chôn vùi tội ác của mình bằng một nghi thức đổ máu cổ xưa, và từ đó, tội lỗi ấy chuyển thành một món nợ máu, bám vào dòng máu của gia đình Morwen. Vậy thì, ai thực sự bị nguyền rủa? Là hai mẹ con vô tội mang dòng máu ấy, hay cả thôn Oakhaven – những kẻ sống sờ sờ trên nền móng của một tội ác chưa được hóa giải, mỗi đêm nghe tiếng bước chân của hiệp sĩ báo oán trên con đường đất?
Khi lớp sương mù cuối cùng nhẹ nhàng tan trên những ngọn đồi, Anne đứng trước bia mộ cổ kính kia, trên đó chỉ có tên “Một Phụ Nữ Vô Danh”. Trong tay cô, một mảnh da dê với văn bản cuối cùng của lời nguyền. Câu hỏi không còn là “ai bị nguyền rủa?”, mà trở nên lạnh lẽo hơn: “Liệu một làng có thể tự mình trở thành lời nguyền của chính mình không?” – và liệu cô, với dòng máu đang sôi trong huyết quản, có đủ can đảm phá vỡ vòng luẩn quẩn của cái chết được thực thi, hay cô chỉ là một mảnh rời trong trò chơi cổ xưa này?







