Bác sĩ phụ sản ánh hào quang, người phụ nữ tưởng chừng nắm giữ cả thế giới trong lòng bàn tay, lại giam mình trong vỏ bọc lạnh lùng sau đêm định mệnh ấy. Mỗi ca đỡ đẻ thành công, mỗi tiếng khóc chào đời vang lên lại khiến trái tim cô thắt lại – nỗi đau riêng về đứa con cô mãi mãi không thể giữ lại sau vụ tai nạn kinh hoàng năm nào cứ bủa vây. Cô chọn cách bỏ trốn khỏi gia đình, xóa sạch dấu vết của một người mẹ, người vợ từng ngày đổ nát.
Cho đến một buổi chiều mưa, anh xuất hiện. Không phải lời an ủi sáo rỗng, không phải ánh mắt thương hại tầm thường, mà là sự im lặng hiếm hoi chạm đến vết hằn trong lòng cô. Anh nhìn thấu đôi mắt luôn vội vã né tránh của người phụ nữ giỏi giấu nước mắt vào những đêm khuya khoắt. Anh không hỏi, không dò la, chỉ đưa tay đỡ lấy chiếc hồ sơ bệnh án rơi khỏi tay cô khi hai người vô tình chạm vai nơi hành lang bệnh viện.
Love Me… – hai chữ cô lẩm bẩm một mình trong phòng trực đêm ấy, khi lật giở từng trang nhật ký cũ. Lời thì thầm của đứa con gái nhỏ năm nào giờ đã thành vết sẹo không lành. Thì ra anh đứng đó, sau cánh cửa hé mở, lặng lẽ nghe cô gục mặt vào bàn nức nở. Anh bước vào, đặt xuống tách trà hoa cúc còn nóng hôi hổi, chẳng nói gì. Chỉ vỗ nhẹ vào vai cô – cái chạm đầu tiên sau bao năm cô co mình khỏi thế giới.
Từ khoảnh khắc ấy, thế giới của người đàn bà từng chôn trái tim dưới lớp băng giá bắt đầu rạn nứt. Anh đưa cô đi trên con đường làng đầy hoa dại mỗi sớm mai thay vì để cô chìm trong ca trực dài. Anh cầm tay cô, dắt qua khu chợ ồn ã nơi tiếng trẻ con í ới gọi nhau, để cô học lại cách thở khi ký ức ùa về. Và quan trọng nhất, anh dạy cô rằng Love Me không phải lời cầu xin, mà là mệnh lệnh của trái tim khi tìm được người đủ kiên nhẫn thắp lại ngọn lửa tưởng đã tàn.
Trái tim cô chưa hết sợ hãi, nhưng lần đầu sau bão giông, ngón tay người đàn ông ấy nắm chặt đã khiến cô dám mở mắt nhìn bình minh.






