3 giờ sáng morgue khu vực C vẫn sáng đèn, tiếng đèn huỳnh quang rè rè nghe đau đầu. Bác sĩ pháp y Lâm ngồi lom khom trên ghế cao, tay trái cầm dao mổ, ngón cái còn để lại vết sẹo thẹo do lỡ tay lướt dao mấy năm trước, tay phải ghi chép vào sổ nhỏ. Cốc cà phê đen để bên cạnh đáy ướt rịn nước, đã nguội ngắt từ lúc nào. Minh – quan chức từ Ban Thanh tra Tư pháp, đứng tựa cửa, tay xoa đầu gối trái, cái chân anh bị thương hồi mấy năm trước truy đuổi nghi phạm giờ vẫn hay nhức khi trời mưa. Tờ sổ xểnh ra góc túi áo, bìa mòn nhẵn vì mấy năm lật đi lật lại.
Hai người đã làm cùng nhau 6 năm, từ cái vụ cháy viện dưỡng lão năm 2018 bị kết luận hỏa hoạn do chập điện, khi Lâm soi kính hiển vi phát hiện vết tàn dầu hỏa trên vải áo mấy cụ già, Minh lặn lội tìm ra chủ viện muốn trục lợi bảo hiểm. Họ hay cãi nhau: Lâm chê Minh quá chấp nhặt giấy tờ, lúc khám nghiệm cứ nhắc nhở đừng làm bẩn hồ sơ, Minh thì bảo Lâm quá dính líu đến người chết, có lần còn tự đi tìm thân nhân nạn nhân mà không báo cáo. Nhưng cuối cùng, mỗi khi gặp ca tử vong kỳ quặc – như cụ ông được tìm thấy trong căn hộ khóa kín, ban đầu ghi tự sát, Lâm thấy vết hằn cổ không khớp với chiếc thắt lưng để cạnh, Minh lần ra đứa cháu trai đã ép cụ ký giấy chuyển nhượng nhà – họ vẫn đồng lòng làm đến cùng.
Mới tháng trước họ gặp ca cô gái 27 tuổi làm công nhân khu công nghiệp, thi thể tìm thấy ở kênh đào, kết luận ban đầu là sốc thuốc quá liều. Lâm soi tóc tìm thấy vết thuốc an thần dòng benzodiazepine hiếm, không phải loại bán trôi nổi, Minh lục điện thoại nạn nhân thấy cô đang tố cáo hise lí trưởng xí nghiệp biển thủ quỹ. Khi giao kết quả điều tra cho mẹ cô – bà bán bánh mì ven đường, tay còn dính bột mì, nước mắt chảy ròng ròng – bà lau vội tay vào tạp dề, nói: Tôi chỉ muốn bà con lối xóm biết con gái tôi không chết vô ích. Cảm ơn các anh chị đã cho tôi câu trả lời, để tôi thương tiếc LOVED ONE của mình cho đúng nghĩa.
Lâm có cái hộp nhỏ để trên bàn làm việc, đựng mấy món kỷ niệm gia đình nạn nhân cho tặng: cái kẹp tóc đính đá của cô công nhân, quân mã bằng gỗ của cụ ông, tấm ảnh mấy cụ già viện dưỡng lão đang đánh bài. Cô bảo mỗi lần nhìn mấy món đấy, cô lại nhớ ra mình làm việc này không phải để tìm ra thủ phạm, mà để trả lại chút danh dự cho người đã khuất. Như cụ ông không còn bị hàng xóm xì xào già rồi suy sụp tự tử, như cô công nhân được đồng nghiệp tổ chức lễ tưởng niệm bài bản thay vì chôn vội vàng với danh nghĩa tai nạn lao động.
Sáng nay họ vừa đóng xong vụ cô gái ở kênh đào. Lâm vứt tẩu thuốc vào thùng rác, Minh nhặt tờ sổ rơi dưới đất, hai người đi ra cổng morgue, ánh bình minh nhạt nhòa trên đường. Họ không nói gì, chưa bao giờ nói nhiều sau khi kết thúc ca án. Nhưng cả hai đều hiểu, mỗi lần vạch trần được nguyên nhân dấu kín phía sau cái chết, họ không chỉ cho người thân nạn nhân câu trả lời – họ cho họ cách để nói lời tạm biệt cho đàng hoàng.






