Đêm trước cái chết, Laurent chỉ là một bóng ma trong những con phố xá tấp nập của thành phố cảng. Cậu, người vốn mang trong mình sự kiêu ngạo của một đứa con của lò luyện - thứ được nuôi dưỡng từ vinh quang và quy tắc sắt của người anh cả, Đại úy Kandinsky - lại vướng vào một mối quan hệ mơ hồ, ranh giới giữa say đắm và quấy rối, với một cô gái trẻ tên là Linh. Cô gái ấy, với đôi mắt như vệt đèn đường le lói giữa màn đêm và một nụ cười không cho ai, lại chính là lữ khách lạ lùng nhất trong cuộc đời cậu. Cô tỏ ra đón nhận, rồi lại đẩy lui, để lại những tin nhắn mập mờ, những cuộc gặp gỡ ở những quán bar chật kín khói thuốc và âm thanh ù ù. Laurent nghĩ rằng mình đang chinh phục, nhưng không biết rằng mỗi bước chân mình đều in hằn trên mặt đất mềm, chờ một cơn mưa lớn để trôi thành những vết nhòe vĩnh viễn.
Sáng hôm sau, khi sương mù dày đặc trên bến cảng chưa tan, một báo cáo cấp tập đã ch9567730ng vào tai Kandinsky. Linh chết trong một căn phòng trọ tối om trên gác lửng, nơi Laurent thường dự án làm việc bí mật. Không có dấu hiệu đột nhập, chỉ có sự lộn xộn nhỏ và một chiếc áo khoác của Laurent, vứt bừa trên chiếc ghế xô. Không có thông tin, chỉ sự im lặng đọng lại như một cái chết đáng ngờ. Ngay lập tức, thành phố nhỏ như một cái nôi gỗ kêu cót két, những lời xì xào bắt đầu chuyển thành những khẩu hiệu. Con trai của người anh cả!, Sức mạnh che mắt pháp luật!, Vị vua trần truồng của đêm hôm qua!. Cái tên Laurent bỗng trở thành điểm hội tụ của mọi định kiến, của sự đố kỵ dồn nén với một gia tộc từng sắt bánh chiến công. Nó cũng là ngọn đuốc đổ dầu vào ngọn lửa nghi ngờ.
Kandinsky, người đàn ông từng dạy phép xử thế: Không có kẻ thù, chỉ có nhiệm vụ giữa chừng, lần đầu tiên cảm thấy mặt đất dưới chân mình xói mòn. Cảnh sát điều tra đã xung quanh em trai như một bức tường nào đó kiên cố. Ông không còn là Đại úy - một chức danh, một sức mạnh. Ở đây, ông chỉ là anh. Một người anh chứng kiến cái nhìn hoảng sợ, cái im lặng cứng đờ trong mắt Laurent khi bị dẫn giải. Cái thế khó của Kandinsky không phải là manh mối hay hung khí, mà chính là sự lựa chọn giữa hai mặt trái: công lý - thứ đòi hỏi sự khách quan đến tàn nhẫn - và tình thân - thứ che phủ bằng những giấc mơ và sự tự nguyện trả giá.
Anh bắt đầu lần theo, dùng kính hiển vi và ý chí của một người từng chỉ huy những cuộc truy bắt, để mổ xẻ bản chất của cái đêm đó. Laurent nói về những cuộc gặp gỡ đầy bất an, về sự đong đưa trong lời nói của Linh, về thứ mối quan hệ độc hại mà cậu tưởng là tình yêu thì lại là một mánh khóe của ai đó? Một lữ khách khác? Một kẻ nào đó len lỏi trong những góc khuất, những mối quan hệ rạn nứt, những khoản nợ âm thầm mà Linh mang theo? Cuối Đêm Dài không phải là lúc ánh bình minh trỗi dậy, mà là khoảnh khắc tối mở rộng nhất, khi mọi bóng ma có thể hiện hình. Câu hỏi đặt ra không còn là Laurent có làm không?, mà trở thành Bản chất của sự thật, khi nó không thuộc về một cá nhân đơn lẻ, mà là một vòng xoáy?. Kandinsky hiểu rằng, để bảo vệ em trai khỏi bị biến thành vị vua trần truồng trong cơn bão phán xét công chúng, anh không chỉ cần tìm ra kẻ sát hại. Anh cần phải giải thoát cả chính mình khỏi cái bẫy của định kiến, khỏi niềm tin rằng gia đình có thể che chở tất cả. Bởi lẽ, đôi khi, sự bảo vệ đích thực không phải là che giấu, mà là để ánh sáng phanh phui tất cả, ngay cả khi ánh sáng ấy đốt cháy chính ngôi nhà của mình. Cuộc điều tra trở thành hành trình dài trong đêm, nơi ranh giới giữa người điều tra và cái cần được điều tra trở nên mờ nhạt, và Kandinsky phải đối mặt với việc liệu có đáng đánh đổi everything cho một sự thật có thể khiến Laurent vĩnh viễn không còn là em trai trong mắt anh, mà chỉ còn là một lữ khách xa lạ trong câu chuyện bi thảm của thành phố.







