Lúc Đó Tôi Đã Chuyển Sinh Thành Slime (Phần 1)
Tôi, Satoru Mikami, năm mươi tuổi? Không, lúc chết tôi chỉ mới ba mươi bảy, nhưng trông già hơn nhiều. Cuộc đời tôi? Một từ tổng kết: nhạt nhẽo. Công việc văn phòng dở không dở, bạn bè thì dần dần lạc nhau vì cuộc sống mới, và quan trọng nhất – tôi là một FA lõi lịa, một kẻ chưa từng một lần nếm mùi tình yêu. Sống như vậy, thực sự chán chường. Những ngày tháng trôi qua mà không một chút điểm sáng nào. Có hôm tôi còn nghĩ, nếu đột nhiên biến mất, chắc chẳng ai để ý.
Và rồi, ngày ấy đã đến. Một tối mưa tầm tã, tôi đi bộ về nhà sau giờ làm thêm. Con đường vắng hoe, chỉ có tiếng mưa rì rào và cái rít the thé của một con dao nhọn đâm vào người tôi. Cơn đau bùng lên rồi tắt ngấm. Tôi nhìn lên bầu trời đẫm nước, nghĩ: “Thế là xong. Thật đơn giản mà.”
Nhưng cái chết không phải là dấu chấm hết. Một cảm giác lạ lẫm, như đang trôi trong một dòng sữa vô tận, ấm áp và mềm mại. Tôi… tỉnh. Hoàn toàn không có tiếng mưa, không có mùi ẩm mốc của con hẻm. Thay vào đó, một sự tĩnh lặng tuyệt đối và một thứ ánh sáng dịu, không phải từ đâu mà là từ chính tôi. Tôi cố gắng “nhìn” xung quanh, nhưng không có mắt. Không có tay chân, không có cổ họng để la hét. Tôi chỉ là một khối thịt trong suốt, dẻo quẹo, lấp lánh, có thể co rút lại hay phình ra theo ý muốn.
Một khối slime.
Thế giới quan của tôi vỡ tan rồi xây lại trong vài giây. Tôi hiểu ra. Tôi đã chết. Và giờ đây, tôi tỉnh dậy trong một thế giới hoàn toàn mới, dưới một hình dạng quái dị nhất có thể. Không phải con người, không phải thú, mà là một sinh vật giống nước – slime.
Ban đầu, sự hoảng loạn bao trùm. Tôi cố vùng vẫy, la hét bên trong, nhưng không có cơ miệng. Cảm giác cô độc và bất lực tràn ngập. Thế nhưng,ần một bản năng nguyên thủy bắt đầu thắp sáng. Đói. Một cơn đói không lời nói, chỉ là một tiếng kêu vang trong ý thức. Tôi nhận thấy xung quanh có những thứ lấp lánh, lấp lánh… sự sống. Một con bọ, một cục đất còn ẩm, một chiếc lá rụng.
Tôi… dịch chuyển. Không chân, không cánh, chỉ là một sự vươn lên, một cái búng. Và tôi đến được chỗ chiếc lá. Tôi “thấy” nó – không bằng mắt, mà bằng một loại cảm nhận tồn tại, như một sự hiện diện mềm mại. Tôi chồm lên, và chiếc lá… tan vào trong tôi. Một dòng năng lượng ấm áp, một cảm giác no nê tinh thần tràn ngập. Tôi đã ăn. Tôi có thể ăn.
Từng chút, từng chút, sự sợ hãi nhường chỗ cho sự tò mò khôn nguôi. Tôi thử nghiệm mọi thứ. Tôi co người lại thành một quả bóng, bật lên, rơi xuống đất mềm. Tôi thấm vào một vũng nước mưa còn đọng lại, cảm nhận sự dịu dàng của nó. Tôi cảm nhận được hơi thở của rễ cây, sự rung động nhỏ của một con giun dưới đất. Thế giới này không phải vô tri. Nó sống, nó rung động, và giờ đây, tôi cũng là một phần của nó – một phần rất, rất độc đáo.
Nhìn lại cuộc đời trước kia, tôi thấy một sự trớ trêu. Tôi chán ghét xã hội, ghét những khuôn mặt giả tạo, những lời nói dối. Và giờ đây, tôi được trả về một trạng thái đơn thuần nhất, một khối slime vô tội. Không có quá khứ đáng ghét, không có tương lai áp lực. Chỉ có hiện tại: sự đói, sự no, cảm giác di chuyển, và những âm thanh, mùi vị, sự hiện diện xung quanh được cảm nhận bằng một giác quan mới mẻ, thuần khiết.
Trong lòng tôi dần thắp lên một ý nghĩ, mạnh mẽ và rõ rệt: Cuộc đời mới này, dù chỉ là một khối slime, cũng sẽ không phải là một cuộc sống vô nghĩa. Tôi chưa biết rõ thế giới này là gì, có quái vật hay phép thuật gì không, nhưng ít nhất, tôi tự do. Tự do khám phá, tự do trải nghiệm. Cuộc đời “chán chường” của Satoru Mikami đã kết thúc.
Thế là, giờ đây, ở một khu rừng xa lạ nào đó, một khối slime trong suốt, lấp lánh dưới ánh sáng lọc qua tán lá, lặng lẽ rung động. Một hành trình mới bắt đầu – hành trình của một người từng chán ngán, giờ đây lại nuôi dưỡng một tò mò sâu sắc về thế giới quanh mình. Cuộc đời làm Slime chính thức bắt đầu.







