Bề mặt hồ Salmokji rộng lớn, nước đen ngòm như gương pha lê khổng lồ, luôn phản chiếu bầu trời với vẻ tĩnh lặng đến đáng ngờ. Nhưng chẳng ai hình dung rằng, ngay beneath sự êm đềm giả trân ấy, một cái chôn khổng lồ đang mở rộng cửa địa ngục, nơi Ma Đá Hàn Quốc: Hồ Người – thực thể tà ma khét tiếng – ngự trị cai quản bằng nỗi sợ muôn thuở. Bị những bản tin ám ảnh về các vụ biến mất bí ẩn quanh hồ thu hút, một nhóm phóng viên dũng cảm, đầy nhiệt huyết, quyết định đạp xe vào trong, dấn thân vào màn đêm để điều tra sự thật. Họ mơ về phóng sự vỡ oán, chẳng ngờ chính mình đang bước lèo thuyền khơi trót lơ ngơ, lao thẳng vào cái bẫy tử thần được dệt kín từ ngàn năm.
Lũy đi của hồ nước sâu thẳm không chỉ trực chờ chờ để vồ vập, nuốt chửng mạng sống của những kham hiểm quá đáng. Nó còn là một cỗ máy tâm lý hủy diệt điêu luyện. Những lời thì thầm, lạnh lẽo như hơi của băng giá, bắt đầu len lỏi tai họ từ lúc ban ngày. Chúng lờ mờ, không rõ hình thể, chỉ là tiếng xao động lòng người nho nhỏ, héo rắt từng ngày: Không sao cả... chỉ cần chìm xuống thôi..., Được nghỉ ngơi thật sự nơi đây... sâu lắm..., Không ai ở lại ngoài kia thực sự hiểu ngươi.... Dần dần, sự hoài nghi, cô đơn, và những góc tối tâm trí tưởng như đã ngủ quên, bỗng bị đánh thức, bào mòn ý chí từ bên trong.
Khi nhóm phóng viên chính thức lọt vào tầm ngắm hoàn hảo của Ma Đá Hàn Quốc: Hồ Người, màn đêm buông xuống là lệnh thực thi tử hình. Gió đột ngột ngưng, lá cây run rẩy như sợ hãi. Mặt hồ tuy tĩnh như phách, nhưng một lớp sương mù đặc và lạnh lẽo bắt đầu bốc lên từ nơi sâu thẳm, tạo thành một màn che mờ đáng sợ. Nó không chỉ chờ đợi – nó dụ dỗ. Nó hứa hẹn những sự giải thoát khỏi đau khổ, những giấc ngủ thật sâu trong làn nước ấm áp mời gọi. Về bờ? Thật xa xôi và vô nghĩa. Về mặt hồ tĩnh lặng kia? Mới là địa chỉ trú ngụ cuối cùng, là nơi được giải phóng. Và rồi, khi ánh mắt cuối cùng lạc lõng trước màn nước đen, khi hơi thở ngừng lại trong khe hở của nỗi sợ hãi, mặt hồ tĩnh lặng kia sẽ bật ra nụ cười rợn người – biến thành những ngôi mồ không đáy, không lối thoát, nơi Ma Đá Hàn Quốc: Hồ Người đang chờ đón những linh hồn mới, và nơi tiếng thì thầm cuối cùng tan vào bóng tối miên viễn: ...chào mừng... về nhà....






