Majimoji Rurumo: Khi Tiếng Dèm Phà Trở Thành Bức Tường Vô Hình
Sau vụ việc đáng tiếc, Kouta Shibaki không chỉ đơn thuần bị quy kết—cậu bị gán cho một cái nhãn biến thái không thể gột rửa. Đâu chỉ là vài lời xì xào, mà là một sự đào tạo chậm rãi, một định kiến cứng nhắc được đúc kết từ sự khủng khiếp và thiếu hiểu biết. Tai nạn ấy, vốn chỉ là một phút vô tình, đã bị tha hóa thành bản chất thực sự của cậu trong mắt toàn trường. Cô gái nào bước ngang qua hành lang cũng giữ khoảng cách, ánh mắt lảng tránh hoặc đầy dè chừng. Thậm chí, những cậu bạn trai cũng dần rút xa, như thể sự tiếp xúc với Kouta cũng đồng nghĩa với việc dính lây căn bệnh kỳ quái đó.
Thực tế phũ phàng hơn cả giấc mơ tệ nhất của Kouta: cậu trở thành cái xác sống trong chính ngôi trường mình từng cười nói vui vẻ. Mọi sinh hoạt tập thể giờ đây trở thành cực hình—chọn đồng phục, điều chỉnh chỗ ngồi trong lớp, thậm chí chỉ là đi qua phòng họp, tất cả đều đòi hỏi một cái nhìn canh chừng và một khoảng trống cố định quanh cậu. Không ai bị cấm nói chuyện với Kouta, nhưng có một bức tường vô hình kiên cố hơn bất kỳ rào cản vật lý nào, được dựng nên từ nỗi sợ hãi cục bộ và sự lan truyền của tin đồn. Cuộc sống của Shibaki Kouta trở thành minh chứng sống động cho một chân lý đáng buồn: thà bị ghét rõ ràng còn hơn là bị khinh miệt một cách lặng lẽ, vô hình nhưng vẫn hiện diện trong từng hơi thở, ánh mắt và cái bước quay đi ngay lập tức. Và trong cảnh tị nạn ấy, cậu chẳng biết rằng số phận sẽ gửi tới cậu một phép màu theo cách cực kỳ bất ngờ—thông qua một cô gái nhỏ mặc đồng phục ma thuật, người sẽ không hề sợ hãi, mà chỉ tò mò nhìn cậu như xem một con người thực sự. Đó mới chính là khởi đầu của câu chuyện về những phép thuật và những trái tim, dưới cái bóng của tên gọi Majimoji Rurumo.







