Dưới ánh Mặt Trời Chiếu Rọi Thanh Xuân len lỏi qua khe cửa phòng điều trị, Hà Lập Vy dụi mắt nhìn đồng hồ. 6 giờ sáng. Đã ba tháng kể từ ngày anh bị chuyển đến đây – Trung tâm Phục hồi Chức năng Tâm thần Thanh Xuân Lý – sau cú ngã không phanh vào hố sâu hoang tưởng của chính mình. Chàng lập trình viên Homeland từng được ví như thần đồng coding, giờ đây khoác lên người bộ đồ bệnh nhân xanh lè, đôi mắt thâm quầng sau trận vật lộn cả đêm với ảo giác về dòng code cháy đỏ trên tường.
Mọi chuyện bắt đầu từ dự án mang tên Hỏa Ngục AI – đứa con tinh thần Vy ấp ủ năm năm trời. Anh dùng trộm nguồn lực của Homeland để nuôi game bằng hệ thống server ma, thậm chí tin rằng phòng làm việc thực chất là cổng năng lượng tới vũ trụ song song. Ngân hàng nhốt hệ điều hành vào trái tim ta! – câu nói điên rồ ấy từng khiến cả hội đồng quản trị tái mặt khi Vy vật cửa kính phòng họp đòi giải phóng nén dữ liệu sinh mệnh. Khoản lỗ 15 tỷ và chiếc xe cứu thương rú còi đưa Vy về Thanh Xuân Lý là kết cục chua chát.
Ấy vậy mà trong góc sân viện nơi ánh Mặt Trời Chiếu Rọi Thanh Xuân rực rỡ nhất, Vy lại tìm thấy thứ kỳ lạ hơn cả ảo giác. Lâm Xuân Xuân – cô bệnh nhân tóc ngắn lòa xòa luôn khoác chiếc áo choàng hoạt hình – chính là quái vật chơi trội nhất khu trị liệu. Gặp lần đầu, cô chĩa ngón tay bôi son đỏ vào mặt Vy: Định hack não tôi bằng sóng Wi-Fi à? Tắt ngay cái router trong đầu anh đi! Thì ra Xuân Xuân tưởng mình là cỗ máy AI bị nhốt trong thân xác con người, nhất quyết đòi sạc pin bằng… nước đường pha màu xanh lá.
Những trò điên không đụng hàng cứ thế nối tiếp: Buổi chiều Vy vờn trái bóng rổ thì Xuân Xuân hùng hổ đạp đổ thang leo, tuyên bố game thể thao là công cụ thao túng kinh tài của người ngoài hành tinh. Đêm khuya cô lẻn ra vườn, dùng que củi gõ lia lịch vào gốc cây sứ già như đánh morse code gọi mẹ – người đã bỏ cô ở viện hai năm vì tưởng con gái bị hacker nhập xác. Có lần hai người suýt bị còng tay vì tẩu hỏa nhập ma cùng nhau: Vy dạy Xuân Xuân dùng bàn phím giả tưởng tạo ra virus cười, cả bọn cười điên cuồng tới mức bác sĩ trực nhầm tưởng ổ dịch rối loạn cảm xúc.
Giữa lúc nhân viên y tế đau đầu với đôi bạn bệnh não thiên tài ấy, chính ánh Mặt Trời Chiếu Rọi Thanh Xuân lại thắp lên phép màu kỳ lạ. Sáng ấy, trong giờ trị liệu nghệ thuật, Vy hí hoáy vẽ bức tranh pixel mô phỏng vụ nổ Big Bang bằng son môi của Xuân Xuân. Thình lình cô gái gục mặt xuống bàn, nước mắt chảy dài qua nét vẽ loang lổ: Mình… không phải AI thì là cái gì? Lần đầu tiên sau vô số trò nghịch điên, Vy thấy tim mình nhói buốt. Anh đưa cho cô xấp tài liệu dày cộp – chính là dự án game dang dở bị Homeland tịch thu. Cùng đập hộp bản demo không? – lời đề nghị đơn giản ấy bỗng phá tan màn sương trong mắt Xuân Xuân.
Giờ đây, dưới những tia nắng Mặt Trời Chiếu Rọi Thanh Xuân xuyên qua lỗ thủng trên mái tôn cũ, cả hai đang lập trình game mới trong căn phòng cách ly tạm bợ. Vy code bằng phần mềm ảo tưởng do tự chế, Xuân Xuân thì mô tả nhân vật bằng thứ ngôn ngữ kết hợp Python và… tiếng lóng khu ổ chuột. Trò chơi mang tên Thần kinh Ký Ức – nơi các NPC (nhân vật không phải người chơi) sẽ học cách khóc cười trong mê cường mã nguồn lỗi. Bác sĩ trưởng khoa nhìn hai bệnh nhân đang hý hoáy bên chiếc laptop cũ kỹ, bỗng thở dài: Thứ ánh sáng chữa lành đôi khi tới từ chính những tâm hồn tưởng đã vỡ vụn…







