Mê cung tình yêu khép kín Yusuke trong những lối rẽ mù mịt. Ở tuổi 25, cậu vẫn sống cùng người cha đơn độc – người đàn ông đã cùng cậu bước qua khoảng trống mênh mông sau khi mẹ qua đời. Yusuke chưa một lần rời xa cha, như một thói quen mang vị mặn của nghĩa vụ lẫn thương tổn.
Shinozaki, nhiếp ảnh gia đồng tính lừng danh, xuất hiện như bức tranh sáng loá phá vỡ sự tĩnh lặng của đời cậu. Một năm qua, Yusuke trở thành người mẫu, nhà tạo mẫu và cả người tình trong căn studio ngập rượu vang và mùi thuốc lá hạng sang. Tay Shinozaki vuốt ve mái tóc cậu bằng những thẻ ngân hàng dày cộp, nụ cười đượm vẻ chiếm hữu. Yusuke tự hỏi liệu ánh đèn sân khấu kia chỉ là giao kèo, hay thực sự có tia sáng tính yêu thương luẩn quẩn đâu đó giữa tiếng máy ảnh tách tách.
Quán bar đồng tính nơi cậu làm thêm cũng không đem lại câu trả lời. Vị chủ quán với đôi mắt hình viên đạn thường xích cậu vào góc tối sau giờ làm. Những nụ hôn mua vội vẫn đọng lại vị đắng trên cổ áo, chẳng hứa hẹn ngày mai.
Bão tố thực sự ập đến khi Yusuke vô tình nghe được cuộc gọi của cha, giọng ông run rẩy như thời niên thiếu khi nhắc đến đám cưới mới. Chiếc ly rượu cậu cầm suýt rơi khi buổi tối hôm ấy, một phụ nữ lạ mặt bước vào quán – chiếc nhẫn ngọc lục bảo trên tay phải lấp lánh đồng điệu với hình xăm cậu từng thấy trong album gia đình. Bà ta đứng đó, giữa khói thuốc và tiếng nhạc sàn, đưa mắt nhìn thẳng vào Yusuke qua tấm gương bartender. Mê cung tình yêu bỗng gập ghềnh những lưỡi dao.







