Mike lao qua con hẻm tối om, hơi thở dập dềnh dưới cơn mưa như trút nước. Phía sau, tiếng chân đuổi theo vang lên ken két như một bản nhạc tử thần. Nick, gã bạn thân thiết đến mức có thể ăn cơm chung một chiếc bát, lao ngay bên cạnh, tay vẫn siết chặt chiếc vali bằng kim loại màu xỉn – thứ họ vừa đánh cắp từ hầm mật của Salvatore. Và sau cả hai, là Alice. Không phải con tin, không phải vật chứng. Đó là người phụ nữ Nick sẵn sàng nằm xuống đất để bảo vệ, kể cả khi chính bản thân cô còn chưa hiểu rõ tại sao mình lại dám theo hai tên gangster vào một đêm như thế này.
Họ đã chạy. Chạm trán, chọi trả, bắn phá. Nhưng đêm nay, mọi thứ cứ như bị thổi bay bởi một cơn gió quái dị. Không chỉ là đám người của Salvatore truy đuổi. Một sự lệch pha âm thanh chợt vang lên – tiếng súng từ phía sau bỗng nghe như phát ra từ một chiếc loa cũ kỹ, dụi dụi. Ánh đèn neon màu đỏ nhấp nháy phía trước bỗng nhiên lùi về phía sau lưng họ, như thể quy luật về không gian đang đứt gãy. Rồi nó xuất hiện.
Trên một bãi rác đầy vỏ chai và thùng tôn gỉ, nằm giữa những tia chớp lóe lên từ đường cao tốc phía xa, là một cỗ máy. Không giống xe cộ, không giống thiết bị công nghiệp nào họ từng thấy. Nó có hình dáng như một quả cầu kín bằng hợp kim đen, phủ đầy những đường vân phức tạp lấp lánh như vảy rồng, nhưng chúng lại phát sáng một cách phụ thuộc, nhấp nháy theo một nhịp điệu chậm chạp, bất thường. Xung quanh quả cầu, không khí quằn quại, nhòe mờ như lớp nước sôi. Không có ai. Không có dấu hiệu. Nó chỉ… xuất hiện. Thình lình. Như một vết thương trên mặt đất damp này.
Mike nín thở, kéo Nick vào bóng tối của một cửa hàng bị bỏ hoang. “Đó là cái quái gì?” – giọng anh khàn đi vì bụi bặm và sợ hãi.
Nick không rời mắt khỏi quả cầu. Trong mắt gã, Mike thấy một sự kích động điên cuồng lẫn một nỗi kinh hoàng sâu sắc. “Tao không biết. Nhưng nó… nó không thuộc về đây. Không thuộc về lúc này.” Gã siết chặt cánh tay Alice, kéo cô vào trong bóng tối an toàn hơn. “Nó là một thứ khác. Một cái gì đó… lạc.”
Alice, với ánh mắt vẫn còn rất tỉnh táo dù tay cô đang run rẩy, thì thầm: “Phía sau nó… nhìn thấy gì không?”.
Mike liếc qua. Thông qua lớp không khí vặn vẹo quanh quả cầu, anh vẫn thấy được vài bóng người của bọn Salvatore đang chậm rãi tiếp cận, nhưng chúng di chuyển không đều. Một tên lớn tuổi bỗng nhiên trẻ ra, tay cầm súng lại cầm một cây gậy gỗ; một tên khác thì hình dạng bỗng nhiên mờ nhạt, như một bóng ma. Bản thân con hẻm phía sau quả cầu cũng thay đổi – bức tường gạch bỗng hóa thành một cửa sổ gỗ sơn xanh, rồi lại thành bê tông. Thời gian ở đó không chảy. Nó vỡ vụn.
“Nó làm hỏng thứ gì đó,” Nick gầm lên, giọng đầy tuyệt vọng. “Nó là cái lỗ thủng. Có thể là cơ hội. Hoặc là cái bẫy của quỷ dữ.”
Liệu họ nên chạy vào trong? Một bước qua ngưỡng đó là một bước vào một “khi nào” hoàn toàn khác. Có thể họ sẽ thoát khỏi đám Salvatore. Có thể họ sẽ rơi vào một trận chiến khủng khiếp hơn, trong một thành phố hoang tàn hoặc một sa mạc băng giá. Hoặc có thể, chỉ một cái chạm vào chiếc máy kỳ dị đó sẽ khiến họ tan thành từng mảnh nhỏ trong từng thời khác.
Mike nhìn Alice. Cô gái bình thường, thích sự an toàn, thích những cuốn tiểu thuyết lãng mạn, giờ đây đang lim dim mắt, như thể đang cố gắng tính toán những rủi ro. Cô không phải gangster. Nhưng cô đã chọn đứng cùng họ. Đứng cùng Nick.
Nick đặt tay lên cánh cửa bằng kim loại phía trước quả cầu, áp sát vào bề mặt lạnh như băng. Gã quay đầu, ánh mắt đầy quyết tâm và một chút điên rồ. “Chúng ta không thể ở đây. Salvatore sẽ không dừng lại. Và thứ kia…” – gã chỉ về phía quả cầu – “… nó cũng sẽ không biến mất. Nó là một sự lựa chọn. Một lối thoát kinh khủng.”
Mike gật đầu. Anh hiểu. Họ là hai tên gangster, những kẻ chỉ tin vào súng đạn, vào quy tắc của đường phố, vào sự phản bội và lòng trung thành man rỡ. Giờ đây, trước mặt họ là một thứ không nằm trong bất kỳ quy tắc nào họ từng biết. Và Alice, người phụ nữ họ yêu, người chiến đấu bên cạnh họ trong đêm tối đẫm máu và mưa này, là người duy nhất có thể đưa ra lựa chọn cuối cùng.
Họ di chuyển, ba người, như một thể thống nhất, hướng về phía quả cầu thời gian phát sáng lấp lánh trong đêm mưa. Phía sau, tiếng súng vang lên, nhưng âm thanh của chúng giờ đã hoàn toàn lạc lạc, bị cuốn đi bởi một luồng gió vặn vẹo phát ra từ bên trong cỗ máy. Đêm nguy hiểm nhất đời họ chưa kết thúc. Nó chỉ vừa chuyển sang một trang mới, một trang không ai dám đọc, ngoại trừ những kẻ đã không còn gì để mất ngoài chính bản thân mình.







