Minh Châu Kỳ Đàm (Phần 2)
Vực đầy sương mù ấy, người đời gọi là Nơi Ngọc Ẩn, bên ngoài chỉ thấy đồi núi trập trùng và rừng cây xanh rậm rạp, nhưng trong lòng thung lũng, một thế giới kỳ dị hoàn toàn khác biệt tồn tại. Cỏ cây ở đây phát ra ánh sáng xanh lục nhẹ nhàng vào ban đêm, không khí mang theo mùi hương nồng nàn của thực vật chưa từng được đặt tên, và đặc biệt nhất là muôn vàn loài côn trùng với hình thái, kích cỡ, màu sắc kỳ lạ, bay lượn, rít lên, hoặc nằm phục phía sau những tán lá khổng lồ. Chúng là linh hồn của vùng đất này, cũng là những hiện thân sống động của sự bảo vệ nguyên thủy.
Chen Youxi, chuyên gia di tích với đôi mắt tinh anh và bàn tay chai sạn vì mười năm bôn ba khắp các khu di tích, dẫn đầu một đội ngũ gồm vài nhà khảo cổ trẻ tuổi và mấy thợ săn địa hình lành nghề. Họ xâm nhập vào thung lũng với trang bị hiện đại và một niềm tin mãnh liệt vào truyền thuyết về Linh Hồn Ngọc Trai – phiên bản được gọi là Minh Châu Kỳ Đàm trong các bản kinh cổ xưa. Theo lời diễn giải của ông, đó không chỉ là một viên ngọc quý, mà là một tinh hoa của đại địa, vật chứa đựng hiểu biết và sức mạnh nguyên thủy của những chủng tộc côn trùng cổ đại, từng giữ vai trò như trái tim sinh thái của miền đất này.
Ngay khi bước vào trung tâm thung lũng, một vòng xoáy đá khổng lồ hiện ra, bên trong là một hồ nước trong vắt phản chiếu cả bầu trời đầy sao giả tạo. Đó được cho là Kỳ Đàm, hồ nước linh thiêng. Nhưng lập tức, họ trở thành mục tiêu. Không chỉ là những con rối côn trùng đơn lẻ, mà là những đàn quái vật được tổ chức như một quân đội: bọ cánh cứng màu kim loại có thể cắt đứt thép, bướm đêm phát ra tiếng rít có thể gây ảo giác, và những bọ xít khổng lồ bơi trong không khí với đội hình chiến thuật. Cuộc chiến vừa xoay quanh sự sinh tồn, vừa là cuộc đối đầu với một hệ thống phòng thủ thông minh đến đáng sợ. Thợ săn già nhất của đoàn hy sinh trong một trận phóng hỏa viên đám côn trùng dính nước bùn dính như keo. Những đường vết sáng xanh từ vũ khí hiện đại chỉ có thể khiến chúng lùn lại chứ không tiêu diệt được.
Giữa cơn bão côn trùng và những mũi lao có độc, một bóng người xuất hiện từ phía sau một thác nước ngầm. Đó là Ding Xiaoming, một nhà sinh vật học tóc bạc phơ với đôi mắt sáng rực, phong cách lịch lãm nhưng toát lên vẻ quyết liệt sâu thẳm. Ông không cầm theo vũ khí, chỉ có một chiếc lồng bắt côn trùng đặc biệt và một cây nạng gỗ. Sự xuất hiện bất ngờ của ông gây sốc cho cả nhóm Chen Youxi. Ding Xiaoming nhanh chóng chứng minh bản thân không phải kẻ địch: ông biết rõ từng loài trong đoàn quân bảo vệ, hiểu được điểm yếu sinh học của chúng, và bằng những cử chỉ, âm thanh và cả chất thảo mộc từ cây nạng, ông dường như có thể điều khiển và làm xao nhãng chúng. Cuộc thảm sát từ từ chuyển thành một cuộc tìm đường thoát thân phức tạp.
Trong một hang động tạm trú sau một cơn mưa rừng, hai người đàn ông – Chen Youxi với kiến thức về truyền thuyết và Địa lý cổ đại, Ding Xiaoming với hiểu biết sinh học sâu rộng – bắt đầu trao đổi. Họ kết hợp kiến thức: Minh Châu Kỳ Đàm không chỉ là ngọc, mà là một cấu trúc sinh học hóa thạch, một khối tinh thể hình thoi khổng lồ được tạo nên từ sự kết hợp giữa khoáng vật đặc biệt và bào tử côn trùng cổ xưa qua hàng triệu năm. Nó tỏa ra một trường năng lượng đặc biệt, điều khiển và duy trì sự cân bằng cho toàn bộ hệ sinh thái độc nhất này. Truyền thuyết về linh hồn không sai: nó chính là trung tâm điều khiển, là tâm linh của thung lũng.
Sự hợp tác ngày càng ăn ý. Họ cùng nhau dựng lên một kế hoạch phức tạp để tiếp cận trung tâm vòng xoáy đá, sử dụng cả hiểu biết cổ đồ của Chen Youxi về các cơ quan ẩn và kiến thức sinh thái của Ding Xiaoming để lách qua các lớp phòng thủ. Họ thậm chí còn khai thác sự giúp đỡ tiềm ẩn của một chủng loài côn trùng cảnh báo mà Ding Xiaoming đã từng nghiên cứu từ trước.
Tuy nhiên, càng đến gần Kỳ Đàm, Ding Xiaoming càng trở nên âm thầm và lo lắng. Chen Youxi – người có kinh nghiệm soi người – bắt đầu nhận ra những mâu thuẫn trong lời kể của người sinh vật học. Vì sao một chuyên gia như Ding lại tình cờ xuất hiện ở một vùng đất bí ẩn như thế này? Tại sao kiến thức của ông về hệ sinh thái này lại chỉ tập trung vào các công cụ bảo vệ, mà không nhấn mạnh đến giá trị di sản văn hóa vốn là mục tiêu chính của Chen? Một lần, khi một cơn bão côn trùng dữ dội ập đến, Chen tình cờ thấy Ding Xiaoming đứng nhìn về phía hồ nước với ánh mắt không còn sự ngưỡng mộ khoa học, mà là một khát khao điên cuồng, như một người sắp sửa gặp lại người thân đã mất.
Sự thật vỡ lộ trong đêm trước ngày định tiến vào trung tâm. Chen, vì một lý do nào đó, đã lấy được một mẫu bào tử côn trùng đặc biệt từ một cửa động phụ và mang theo như một món tài liệu nghiên cứu. Khi chiếu dưới ánh sáng đặc biệt từ thiết bị của Ding, bào tử đó phát ra một tần số ánh sáng nhất định, khớp với giai thoại về lời triệu hồi trong kinh điển cổ. Đúng lúc đó, Ding Xiaoming xuất hiện, không còn vẻ lịch sự. Ánh mắt ông ta dán chặt vào viên bào tử trong tay Chen.
Ông đã tìm thấy rồi... Chìa khóa thực sự, giọng Ding run lên, nhưng không phải vì xúc động, mà vì sức mạnh đang dâng trào. Tất cả những gì tôi kể, tất cả sự hợp tác, chỉ là để điều tra xem khuôn mặt của người bảo trì Minh Châu có xứng đáng hay không. Ngài là một nhà bảo tồn, một học giả. Tôi tôn trọng điều đó.
Ông ta từ từ tiến lại, không còn là nhà sinh vật học dịu dàng, mà là một kẻ săn tìm kho báu cổ xưa với một mục đích riêng tư. Nhưng ông không hiểu. Minh Châu Kỳ Đàm... nó không phải để bảo tồn. Nó là cánh cửa. Cánh cửa cho phép ta điều khiển sinh vật, thậm chí là tái tạo chúng, chống lại sự diệt vong. Vợ tôi... bà ấy mất vì một loại bệnh hiếm. Không thuốc chữa. Nhưng trong hồn của con côn trùng cổ xưa này, trong trí nhớ sinh học được ánh sáng của ngọc trai lưu giữ... có thể có chìa khóa. Tôi cần nó để vô hiệu hóa sự bảo vệ, để đưa Minh Châu về phòng lab, giải mã nó. Tôi sẽ không làm hư nó, tôi sẽ cứu người bằng nó!
Chen Youxi siết chặt viên bào tử, hiểu ra tất cả. Ding Xiayming không phải kẻ xấu điên cuồng, nhưng niềm tin cá nhân cực đoan của ông ta đã làm mờ nhạt trách nhiệm đạo đức. Đồng thời, với tư cách là người bảo tồn, Chen không thể cho phép một di sản vĩ đại, một sinh mạng cân bằng hệ sinh thái, bị lấy đi khỏi nơi nó thuộc về, dù mục đích có cao cả đến đâu.
Hai người đứng đối diện nhau trong hang động ẩm ướt, tiếng rít xa xa của côn trùng vang lên như bản giao hưởng tang lễ cho sự hợp tác vừa tan vỡ. Cuộc đấu trí, thay vì vũ trang, đã bắt đầu. Mỗi bên nắm giữ một mảnh sự thật: Chen giữ chìa khóa vật lý (bào tử), Ding giữ chìa khóa tri thức (hiểu biết về Kỳ Đàm). Họ buộc phải đối mặt với sự lựa chọn: ai mới là người xứng đáng quyết định số phận của Minh Châu Kỳ Đàm? Và hậu quả của việc lựa chọn sai lầm có thể khiến cả thung lũng huyền thoại, cùng sinh mệnh bên trong nó, tan thành tro bụi. Trận chiến cuối cùng, không phải với côn trùng, mà giữa hai triết lý đối lập về sự sống, cái chết và ý nghĩa của di sản, đang chờ đợi họ dưới ánh sáng lấp lánh của hồ nước Kỳ Đàm.







