Ánh nắng mùa hè chưa kịp xuyên qua tán thông già thì bóng đen của tên Trùm Xi Măng đã đè nặng lên khu rừng Trại Gấu. Hắn, với cái đầu bê tông cốt thép lồi lõm tựa công trình đổ nát, đang lăm le Khu Móng Vuốt Gấu Trại – linh hồn của cả vùng đất này. Chỗ ấy không chỉ là vùng đất linh thiêng nơi lũ trẻ lớp học về thiên nhiên, mà còn giữ lời nguyền rừng già: Móng Vuốt sụp đổ, trại hè tan hoang.
Bước chân Jan dẫm nát nhánh cây khô. Lão ta định dùng xi măng mới trộn hòng triệt hạ Móng Vuốt! – giọng thằng bé lạc đi trong tiếng thở dốc. Ngay lúc ấy, chồn hôi Marvin nhảy bịch từ trên cành liễu rủ xuống, gần tông vào đầu Maia. Quên mất việc gác rừng mà làm toán nhẩm à? Hai nguyên tố Ca và Si muốn nướng mình thành silicate canxi đấy! Cái giọng chua ngoa không che giấu nổi nỗi hoảng loạn khi trộn lẫn mùi hương... đặc trưng của nó.
Maia cuộn tay áo, mắt dán vào chiếc máy đo địa chấn đồ chơi tự chế. Chỗ này, rễ cây đại thụ đang run rẩy. – cô chỉ tay về phía dòng suối đục ngầu vẩn xi măng. Tiếng máy xúc của Trùm Xi măng gầm rú sau rặng thùy dương. Nhóm ba người, hai con vật lội qua khe nước lạnh buốt, quyết không để tên khốn kiếp đổ bê tông lấp mất hang gấu cổ – nơi linh thiêng nhất Khu Móng Vuốt Gấu Trại.
Bọn trẻ trại VII đang đào hào giữ lối vào hang! – Jan kéo tay Marvin khỏi đống bùn nhão mùi hóa chất. Giữa bạt ngàn thì thào của lá, tiếng đập cánh của đàn chim di cư báo hiệu bình minh sắp tắt. Những nắm xi măng khô quánh trong gầu máy xúc chuẩn bị vung xuống lòng cổ thụ...



