Phim Một người như tôi - FHD

Xem phim mới Phim Một người như tôi - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Một người như tôi - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Một người như tôi - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

105 phút

Quốc gia: Hồng Kông

Đạo diễn: Tam Wai-Ching

Thể loại: Chính kịch, Tình Cảm, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Nội dung phim

Tôi 24 tuổi, mắc chứng bại não từ lúc lọt lòng, tay chân lúc nào cũng hơi cứng, nói chuyện hơi ngọng, đi lại phải chống cây gậy gỗ mẹ đẽo cho hồi cấp hai. Suốt mười mấy năm qua, chưa ai từng hỏi tôi có muốn yêu đương, có ham muốn tình dục hay không. Với đa số người xung quanh, một người như tôi chỉ cần sống được, tự xúc được cơm, tự mặc được áo là đủ, chuyện đời sống tình dục nghe như cái gì đó xa xỉ lắm, thậm chí có mấy bà hàng xóm còn bảo người tàn tật mà đòi chuyện ấy là vô đạo đức.

Hồi tháng ba năm ngoái, tôi lướt Facebook lúc nửa đêm, khóc nức nở vì xem xong bộ phim Mắt Biếc, thấy Ngạn ôm Hà Lan mà tôi thèm cái cảm giác được ai đó ôm, dù chỉ một lần. Thế rồi hiện lên bài đăng của một tổ chức mang tên Ánh Sáng – họ chuyên tổ chức các buổi sinh hoạt cho người khuyết tật, nói về thân thể, về tình dục, không phán xét, không dạy đời. Lúc đầu tôi sợ, nghĩ chắc họ sẽ bảo tôi đi chữa bệnh, lấy chồng cho xong chuyện, nhưng rồi cái cảm giác trống rỗng trong lồng ngực thắng, tôi nhấn đăng ký tham gia buổi workshop đầu tiên.

Buổi đó có 7 người, ai cũng có khiếm khuyết riêng: có bạn mù từ nhỏ, có anh cụt một chân do tai nạn, có em tự kỷ 19 tuổi nói chuyện hơi chậm. Người dẫn chương trình là chị Lan, 32 tuổi, ngồi xe lăn do bại liệt sau sốt bại liệt, chị cười tươi, nói giọng oang oang: Tôi cũng từng nghĩ một người như tôi không xứng đáng được hôn, được có người thương, cho đến khi tham gia tổ chức này. Các bạn không có gì sai cả, ham muốn là thứ tự nhiên của con người, không phải đặc quyền của người khỏe mạnh.

Câu đó khiến tôi cứng người, vì tôi chưa từng nghe ai nói thẳng ra như thế. Suốt bao năm, tôi toàn nghe cố gắng lên con, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp, chưa ai từng thừa nhận rằng tôi cũng có nhu cầu, cũng có cảm xúc như bao cô gái 24 tuổi khác. Họ không dạy chúng tôi cách làm tình đâu. Họ dạy mình cách tự chạm vào cánh tay gầy guộc của mình mà không thấy ghê tởm, cách nói với mẹ rằng con cần 15 phút riêng tư trong phòng, mẹ đừng vào nhé, cách hiểu rằng ham muốn của một người như tôi không phải là cái lỗi phải giấu đi. Có buổi họ mời bác sĩ sản phụ khoa đến giải thích về các công cụ hỗ trợ, về cách bảo vệ bản thân, về việc khuyết tật không đồng nghĩa với việc mất đi quyền được hạnh phúc.

Sáu tháng sau, tôi dám tự đi xe buýt số 8 đến trung tâm của tổ chức, không cần mẹ đưa nữa – cây gậy gỗ của tôi lúc đó đã mòn một góc vì chà lên mặt đường, nhưng tôi không ngại. Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy độc lập thực sự, không phải kiểu tự xúc được cháo mà bà nội hay khen, mà là tự quyết định mình đi đâu, gặp ai, làm gì với cơ thể mình. Rồi tôi gặp Minh, anh ấy cũng khuyết tật nhẹ ở chân do tai nạn lao động, anh ấy không nhìn tôi như người tàn tật đáng thương cần giúp đỡ, mà nhìn tôi như một người phụ nữ có ham muốn, có cảm xúc. Lần đầu tiên tôi hôn ai đó, tay tôi vẫn run, gậy dựa vào tường lăn kêu cộc cộc, nhưng tôi không nghĩ về những cái đó. Tôi chỉ nghĩ: à, một người như tôi cũng được phép có khoảnh khắc này.

Giờ đây, tôi vẫn đi workshop của tổ chức đó mỗi tháng, đôi khi còn giúp chị Lan dẫn dắt các bạn mới, những người còn rụt rè, còn sợ hãi như tôi hồi năm ngoái. Tôi không còn trốn tránh cái nhìn của người khác khi đi cùng Minh ngoài đường, không còn tự hỏi tại sao mình lại sinh ra với căn bệnh này mỗi khi tay run làm rơi bát cơm. Một người như tôi, trước đây tưởng rằng cả đời chỉ là gánh nặng cho gia đình, giờ đây có thể tự chọn cách mình sống, cách mình yêu, và đó là thứ độc lập, thứ chấp nhận bản thân quý giá nhất tôi từng có.

Thu gọn...