Gió lạnh đầu đông len qua khe cửa, Khương Gia Tề (Triệu Hựu Đình) nhìn chiếc nhẫn cưới phủ lớp bụi mỏng trong ngăn kéo. Ngày thứ bảy liên tiếp, anh ngồi chờ điện thoại từ người vợ đang dần trở thành người xa lạ - những cuộc cãi vã vô nghĩa về chuyện không con cái, về căn hộ chung cư chật chội chứa đựng toàn ký ức rạn nứt. Ở công ty, cái bắt tay giả tạo của sếp và nụ cười nham hiểm của đồng nghiệp khiến mỗi ngày làm việc như đi trên than hồng. Hồ sơ bỗng dưng biến mất, hợp đồng chuẩn bị ký bỗng dội đơn hủy bỏ - anh biết có bàn tay nào đó đang siết chặt cổ mình từ phía sau.
Chu Ngộ An (Trương Tử Phong) đếm từng tờ tiền nhàu nát trong chiếc ví cũ, hơi thở gấp gáp khi nhìn đồng hồ - 10 phút nữa sẽ đến ca trực tại quán cà phê đêm. Gác lại tiếng thở dốc của bà nội trên giường bệnh, cô vội quẹt qua mái tóc dính mồ hôi. Khoản nợ người cha để lại sau cơn bạo bệnh như cơn ác mộng không lối thoát, mỗi ngày qua đi lại thấy bản thân chìm sâu hơn dưới đáy vực. Có những đêm thức trắng bên giường bệnh, nghe tiếng thở khò khè của bà mà khóe mắt cay xè, tự hỏi liệu mình có còn đủ sức chống đỡ...
Mùa Đông Phủ Đầy Tuyết Thu ập đến bất ngờ trong cái ngày định mệnh ấy. Tại văn phòng ẩm mốc của cơ quan điều tra, bàn tay run rẩy của Chu Ngộ An đặt lên tập hồ sơ nhận hối lộ - thứ chứng cứ duy nhất có thể cứu bà khỏi viện phí chồng chất. Khương Gia Tề, khuôn mặt lạnh lùng sau lớp kính mắt, lại chính là người cầm cân nảy mực trong vụ án. Hai con người tưởng chừng chẳng bao giờ gặp gỡ, giờ đứng đối diện nhau như hai chiến binh mệt mỏi giữa chiến trường.
Từng ngày hợp tác điều tra, chiếc cầu băng giữa họ dần tan chảy. Khương Gia Tề nhận ra đôi mắt đỏ ngầu của cô gái trẻ mỗi sáng không chỉ vì thiếu ngủ - đó là nỗi tuyệt vọng của kẻ sống mà như đang chết dần. Còn Chu Ngộ An bất ngờ phát hiện vết sẹo dài trên cổ tay người đàn ông lạnh lùng kia - dấu tích từ lần tự tử hụt khi hôn nhân đổ vỡ. Họ học cách chia sẻ trong im lặng: ly rượu nóng để lại trên bàn làm việc đêm khuya, chiếc khăn quàng cổ còn vương mùi dược liệu đặt nhẹ trên ghế đá công viên, những con số điều tra được ghi chép tỉ mỉ bằng hai màu mực khác nhau...
Mùa Đông Phủ Đầy Tuyết Thu hôm ấy, khi bông tuyết đầu mùa rơi trên vai áo người đàn ông đứng đợi trước bệnh viện, Chu Ngộ An mới hiểu mình không còn đơn độc. Vị đắng từ những vết xe đổ trong hôn nhân giúp Khương Gia Tề nhìn thấu trái tim rướm máu của cô, còn gánh nặng trường đời đã dạy cô cách chữa lành vết thương cho người khác. Từng mảnh đời vỡ vụn đối với họ không còn là rác rưởi, mà tựa như lớp đất nuôi dưỡng mầm sống mới - nơi tình người nẩy mầm giữa giá băng.







