Muốn Nói Với Em
Muốn nói với em, chuyện tình này bắt đầu như một trang nhật ký mờ ảnh, nơi ánh mắt cô gái nhỏ – tôi gọi cô là Mai – cứ lặng lẽ theo hình bóng chàng trai lớp trên suốt những tháng ngày đại học. Yêu thầm, để chạm vào một khoảnh khắc chới với khi cô tình cờ chứng kiến anh trong quán cà phê nhỏ, tay siết chặt bàn tay một người lạ. Trái tim vụn vỡ chưa kịp thành lời, đã thấy anh nhìn cô bằng ánh mắt lạ lùng: Em gái… của Hà phải không?
Muốn nói với em, phút giây nhận ra người mình ngỡ là tri kỷ hóa ra lại chính là kẻ đã bỏ rơi chị gái mình năm nào, khiến tôi muốn hét lên thành tiếng. Chị Hà – người từng gục ngã vì anh, để lại sau lưng một đứa con nhỏ cùng mảnh đời chắp vá – giờ đây lại nhận lấy một bông hồng từ bàn tay khác. Một người đàn ông lặng lẽ, điềm tĩnh, người dám đứng đợi chị mỗi chiều tan ca giữa mùi dầu máy và tiếng máy may xí nghiệp.
Muốn nói với em rằng, tôi từng nghĩ tình yêu là thứ trắng đen rõ ràng như trang giấy thi. Nhưng nhìn chị Hà cười lần đầu sau ba năm lặng câm, tay chạm nhẹ vào vạt áo anh thợ sửa xe – người chẳng nói một lời hoa mỹ, chỉ biết đặt vào tay chị hộp cơm nóng mỗi trưa hè – tôi chợt hiểu: đôi khi hạnh phúc đong đầy từ những điều mình chưa bao giờ dám viết vào giấy mong ước.
Muốn nói với em, có phải trái tim ta thường tự dối lòng? Khi người tôi ngày đêm thương nhớ hóa ra là bóng ma từ quá khứ của chị, còn chị – người tưởng đã gục ngã trước sự nghiệt ngã của số phận – lại tìm thấy ánh sáng ở nơi tưởng chừng chỉ là bụi bặm?…
Có lẽ tình yêu chẳng bao giờ là phương trình có sẵn đáp án. Muốn nói với em, nhưng thôi, để khi nào chị Hà khoác lên mình tà áo cưới giản dị bằng chính đồng lương đổi từ mồ hôi, tôi sẽ thì thầm vào tai em… Rằng hãy can đảm như chị gái tôi, dẫu trái tim từng nhuốm màu bão tố, vẫn dám mở lòng đón một bình minh khác.







