Chuông đại thánh đường Canterbury điểm chín nhịp thê lương khi quan tài Hoàng tử Edward – vị quân vương đang chuẩn bị tiếp nhận ngai vàng Albion – được hạ xuống lòng đất mẹ. Gió đông lạnh buốt thổi tung những dải băng tang đang quấn quanh cột đá hoa cương, như định mệnh giễu cợt chút hơi ấm cuối cùng của hoàng thất. Trong dòng người khoác áo choàng đen đưa tiễn, bóng tối được thêu bằng thì thào của những tước vị và quyền lực chưa kịp nguội sau vụ ám sát tày trời.
Long thành Mary mười bảy xuân, mắt biếc – sức dày dạn chốn thư phòng liệu có gồng được Albon qua sóng gió? – một hầu tước lẩm bẩm trên đôi môi khô nứt phấn tang. Messire Richard công tước Arkham – máu lửa trận mạc, tay ngang nhiều mưu toan, ngai báu về ông ta vương quốc mới khỏi chao đảo! – tiếng người khác cắt ngang vội vã như sợ lỡ thời cơ thay đổi càn cờ. Mắt tất cả đều liếc về góc hậu điện nơi Công tước xứ Normandy bĩu môi, chiếc nhẫn hộ pháp xoay liên hồi trên ngón áp út – vòng xoáy vô hình của tham vọng chực thâu tóm mọi cuộc chơi.
Giữa rừng người thương khóc kia, năm bóng hồng nhuốm màu diều tang lặng lẽ di chuyển như gió. Chiếc khăn ren phủ mặt Elizabeth vén lên đôi chút khi nàng cúi xuống nhặt chiếc hoa cài ngực rơi của nam tước Sandringham – động tác kéo khéo léo tước đi phong thư giấu trong túi áo chàng ta. Teresa giả vờ rỏ nước mắt thương cảm để nghiền nát lá nguyệt quế khô – mật mã báo hiệu bọn chúng đang tính mở hộp kim cương thuỵ ứng bằng thứ ngôn ngữ chỉ hội Thợ Xử Lý Vương Miện đợt ba am tường. Đâu đó cuối hành lang phía tây, Isabella mím chặt môi khi ngón tay đeo găng lướt trên viền gấm quan tài – nét bút ký vô hình thả lệnh phong ấn kho vàng phương Bắc đợi lệnh khẩn phòng khi loạn.
Madame Jeanette, tiệc khô đã chuẩn bị xong. – Công nương đảo Wight thốt lên giữa phút yên lặng. Một giọng nữ trầm pha giọng Normandy lạnh lùng đáp lời từ sau dãy nến trắng: Ơn bề trên, bậc quả phụ sẽ dùng bữa trong yên tĩnh. Cái gật đầu của Jeanette – trưởng nhóm Nữ Điệp – khiến hai mỹ nhân mặc áo giáp kiểu đính ngọc trai nhẹ bước lui ra. Bên ngoài cổng báu lăng miếu, ánh sáng từ lưỡi hái của lính đánh thuê đang lóe lên giữa làn khói hương quyện u tịch. Từ xa, dáng Richard công tước điềm nhiên vuốt râu nhìn về hướng Mary – người chị cả đang đổ bông lan trắng xuống huyệt mộ, nụ cười trên môi ông tạc vào đêm như lưỡi kiếm chưa tuốt vỏ. Công tước Normanday đưa mắt ra hiệu cho thuộc hạ trên ban công, bàn tay chậm rãi vẽ hình vương miện trước ngực – hiệu lệnh tử chiến.
Năm mảnh ghép nữ tính thu lại thành dòng chảy âm thầm trong đêm valse tang tóc. Khi quý tộc Albion tranh giành từng tấc đất trên bàn cờ quân vương, bóng họ như năm cánh sao đêm tước lấy ngọc bội từ rồng phun lửa. Bầu trời tím ngắt bỗng vang lên hồi chuông cảnh tỉnh – khoảnh khắc Thợ Xử Lý Vương Miện đợt ba định mệnh nhận lệnh tung chiêu, vỏ bọc tang lễ bắt đầu nhuốm máu.







