Trong bức tường lạnh lẽo của một trại giam nữ, nắng ấm sau song sắt dường như chỉ là một lời đồn thổi. Tae Jeo (Song Ji Hyo) đã cai quản nơi này suốt mười lăm năm, đánh mất dần khả năng cảm nhận nhiệt độ bên ngoài. Cô quen thuộc với nhịp điệu khô cứng của còi hiệu, với sự im lặng như bưng của những bức tường, với những ánh mắt dè chừng hoặc ngoan ngoãn đến mức đáng sợ từ những nữ phạm nhân. Mọi thứ tưởng như đã đóng băng, cho đến ngày Do Eun (Do Yeong Seo) và con gái nhỏ của cô, một cô bé tóc xù và đôi mắt sáng dò hỏi, được chuyển đến.
Người ta giao cho Tae Jeo việc trông coi đôi mẹ con ấy. Ban đầu, đó chỉ là một nhiệm vụ ngoài quy trình, một sự ngoại lệ nhỏ trong thế giới toàn quy tắc. Nhưng rồi, mỗi sáng, khi nắng vàng đầu tiên lách qua những song sắt dày, chiếu vào căn phòng nhỏ, Tae Jeo bắt gặp cảnh cô bé chạy đến vỗ tay đón những tia sáng ấy, cười tươi không chút e dè. Trong những ánh mắt ấy, Tae Jeo nhìn thấy điều mà mười lăm năm qua cô đã cố tình lãng quên: một niềm vui giản dị, một sự ấm áp không cần điều kiện.
Nắng ấm sau song sắt bắt đầu có một thứ hình hài mới. Nó không chỉ là ánh sáng phản chiếu trên mặt sàn bê tông lạnh, mà là nụ cười của đứa trẻ, là cái nắm tay nhỏ bé vui sướng khi được cô mua cho một que kem tại cửa hàng tạp hóa trong trại, là những câu chuyện thì thầm về những giấc mơ không tùy túng. Do Eun, với sự nhạy cảm haut hơn tuổi, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong người cai ngục lạnh lùng ấy. Cô tìm thấy trong Tae Jeo một hình ảnh khác của tình mẫu tử – không phải là sự hy sinh đầy đau thương như lời kể về người mẹ đang chịu án ở phòng giam đặc biệt, mà là sự hiện diện đều đặn, thực tế, và bất ngờ là dịu dàng.
Sự khác biệt ấy cứ lớn dần, phủ lên bức tường lạnh một lớp sợi dây vô hình. Tae Jeo bắt đầu nhìn lại chính những quy tắc mình từng bảo vệ, thấy ra những góc khuất trong nhiệm vụ của mình – những hy sinh không cần thiết, những sự im lặng bị giam cầm. Đồng thời, bí mật về quá khứ của Do Eun, về lý do cô mang thai và sinh con trong hoàn cảnh ấy, và đặc biệt là câu chuyện về người mẹ đang chịu án, dần được hé lộ qua những lời thì thầm, qua những giấy tờ cũ kỹ, qua ánh mắt nhìn xa xăm của Do Eun lúc đêm xuống.
Hai người phụ nữ, một người giữ chìa khóa, một người mang khóa trên người, cùng một đứa trẻ như một món quà bất ngờ, giờ đây bị cuốn vào vòng xoáy của chính mình. Giữa trách nhiệm với vai trò được giao, tội lỗi từ những quyết định trong quá khứ, và sự cảm thông mới mẻ đang vươn lên, họ phải tự hỏi: liệu nắng ấm sau song sắt kia có đủ để tan chảy lớp băng vạn năm, hay nó chỉ là một ảo ảnh đẹp đẽ trước khi bóng tối trở lại? Và trên hết, liệu họ có dám đánh đổi tất cả để giữ lấy chút ấm áp mong manh ấy không?







